⬅ Trước Tiếp ➡
Sao cô dám
Adrenaline của Dư Tri Vi đột nhiên tăng lên, bụng dưới căng chặt. Hứa Tinh không thèm để tâm phản ứng của cô, đưa ngón tay vào khu đồng cỏ, gãi như gãi tóc, chỉ vuốt vài cái đã khiến cô cảm thấy ngứa ngáy, đau đớn xem lẫn tê dại.
Hơi thở của Dư Tri Vi dồn dập, bắt đầu bí mật thở hổn hển.
Nhìn thấy ngón trỏ Hứa Tinh sắp trượt xuống khe hở của mình, Dư Tri Vi hít một hơi...
Hứa Tinh đột nhiên rút ngón tay ra, lùi lại “A, chúng ta đang ở đâu vậy?”
Hứa Đông Hành cười nói "Sắp tới nơi rồi, con ngủ thế nào?"
Dư Tri Vi không thể thở nổi, cảm giác bất lực như đấm vào bông, ao bùn giữa hai ͼhân cũng khô cạn, cảm giác nóng bức, trống rỗng và cô đơn bao trùm khiến cô tạm thời quên mất mở miệng hỏi han đến giấc ngủ giả vờ của con riêng.
Hứa Tinh làm ra vẻ bị sốc, cô duỗi ngón trỏ bên phải ra cho cha mình xem "A, con gặp ác mộng. Trong giấc mộng, một con bào ngư đã cắn ngón tay con."
Bào…bào ngư cắn ngón tay...
Hứa Tinh đang nói bóng gió về bộ phận riêng tư của cô...
Hơn nữa cô rõ ràng nhìn thấy đầu ngón tay Hứa Tinh hơi ướt, bởi vì nữ sinh vừa chạm vào khe hở của mình...
Dư Tri Vi có chút khẩn trương, chăm chú nhìn chằm chằm phản ứng của Hứa Đông Hành.
Cũng may Hứa Đông Hành chỉ chiếu lệ liếc nhìn cô con gái một cái, an ủi “Không sao đâu, chỉ là ác mộng mà thôi.”
Dư Tri Vi cảm thấy nhẹ nhõm.
"Vâng." Hứa Tinh gật đầu, liếm liếm đầu ngón trỏ.
Hơi thở của Dư Tri Vi rối loạn, cô nhìn Hứa Tinh ăn dâm dịch của mình trước mặt Hứa Đông Hành.
Hứa Đông Hành cười mắng con gái ngốc nghếch "Cái gì? Còn muốn xem mình có phải đang nằm mơ hay không?"
Hứa Tinh cười "hehe", trả lời câu hỏi "Ngon Y như bào ngư thật nè ba."
Mười phút sau, Hứa Đông Hành tạm biệt hai người ở cổng trường trung học số 1 “Hai người lên lớp vui vẻ nhé. Tối nay chúng ta cùng nhau đi ăn món Teppanyaki Nhật Bản nhé. Cả hai người đều nói rấtthí¢h món đó ở Aomori.” là nghệ thuật trình diễn trực tiếp quá trình chế biến món ăn trên chảo bằng gang/ thép đặc trưng tɾong văn hóa ẩm thực của người Nhật
Dư Tri Vi/Hứa Tinh cùng nhau mỉm cười trả lời "Được, cảm ơn ba/cảm ơn chồng."
Hứa Đông Hành nhìn con gái xinh đẹp, tao nhã, tràn đầy thanh xuân, vợ mới cưới dịu dàng, đoan trang, đức độ, hắn vui mừng đến mức cười không thể khép miệng.
Ôi, hắn có một gia đình thật hạnh phúc.
Hai người nhìn Hứa Đông Hành rời đi, sau đó quay người cùng nhau đi về phía trường học.
Bước vào trường, Hứa Tinh khép chặt bộ đồ học sinh ngoan, ngây thơ nhìn Dư Tri Vi, lời nói cô hỏi ra lại vô cùng tục tĩu “Dì Dư hẳn là muốn tới nhà vệ sinh thủ dâm nhỉ? Vừa rồi trông dì không được thỏa mãn lắm."
Dư Tri Vi đã đoán được Hứa Tinh sẽ dùng lời nói nhục mạ cô, cô rộng lượng, nụ cười cong cong không hề thay đổi "Ý hay đấy."
Hứa Tinh nghe xong, ánh mắt lập tức tối sầm, như thể đang tưởng tượng ra cảnh Dư Tri Vi thủ dâm tɾong nhà vệ sinh của trường. Cô mím môi kìm nén suy nghĩ, quay lại hình tượng cô bé sống nội tâm, nói từng chữ một “Vậy chúc dì Dư vui vẻ nhé.”
Dư Tri Vi bày tỏ lòng biết ơn một cách công khai "Cảm ơn Tiểu Tinh vì lời chúc phúc của con."
Hứa Tinh sửng sốt, ngượng ngùng cười, vẫy tay với Dư Tri Vi “Buổi tối gặp lại dì ”
"Ừ. Tối gặp lại nhé, Tiểu Tinh, đến lớp vui vẻ nhé."
Dư Tri Vi tɾong lòng cười thầm, Hứa Tinh vẫn còn non nớt, dù sao cô bé cũng chỉ là một đứa nhóc vị thành niên.
Dư Tri Vi không tức giận.
Ngược lại, sự xuấthiện của Hứa Tinh khiến cuộc sống nhàm ċһán của cô trở nên thú vị hơn một chút, hai kẻ đạo đức giả thi đâύ trên cùng một sân khấu và biết rõ bộ mặt thật của nhau, thật thú vị làm sao. Cô bản tính lạnh lùng, vốn chẳng thèm quan tâm đến việc quan hệ với trẻ vị thành niên có phù hợp với đạo đức phổ quát hay không.
Hơn nữa, thuần hóa một cô bé hư là chuyện vừa nghĩ thôi cũng đã thấy thú vị chết đi được.
Dư Tri Vi hơi nhếch hảo.
⬅ Trước Tiếp ➡