Như thể anh không chỉ muốn hỏi mà muốn thay ba mẹ cô bù lại những năm tháng cô đã quen sống một mình.
“Em có thể ngủ lại đây tối nay không?”
Cô hơi khựng lại. Nhưng rồi khẽ gật đầụ
“Chỉ tối nay thôi.”
Anh nhìn cô, mỉm cười
“Ừ, chỉ tối nay.”
Một khi em đã ở lại, anh sẽ không để em đi đâu nữa.
Khánh My bước ra từ phòng tắm, mái tóc còn ẩm xõa nhẹ sau lưng, chiếc áo ngủ dài qua gối do chính
Dương Thành Nam chuẩn bị từ chiều, màu kem đơn giản, không ren, không hở, nhưng khi mặc lên người cô lại khiến cả căn phòng như mềm xuống một nhịp.
Anh đang ngồi dựa đầu giường, quyển sách vẫn mở nhưng mắt thì không còn đọc nữa.
Khi thấy cô bước vào, anh chỉ nhìn một thoáng rồi gập sách lại, đặt sang bên.
Khánh My đứng khựng vài giây ở chân giường, bối rối một chút.
“Em… ngủ ở đây thật à?”
Dương Thành Nam vỗ nhẹ lên phần giường bên cạnh, giọng bình thản.
“Ừ. Em ngủ ở phòng khác, anh không yên tâm.”
Khánh My chậm rãi trèo lên giường, kéo chăn phủ lên đến ngực, cố gắng giữ vẻ tự nhiên dù tim đang đập hơi nhanh.
Dương Thành Nam tắt đèn lớn, chỉ để lại đèn ngủ đầu giường.
Anh xoay người nằm nghiêng về phía cô, tay chống đầu, im lặng một lúc mới hỏi
“Em có sợ không?”
Khánh My lắc đầu, nhưng vẫn quay mặt đi chỗ khác.
“Không sợ. Nhưng hơi… hồi hộp.”
Anh khẽ cười, cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô.
“Anh không làm gì đâụ Tối nay chỉ ôm em ngủ thôi.”
Cô quay lại, mắt mở lớn nhìn anh một giây, rồi đỏ mặt xoay người lại, nằm nghiêng vào tɾong.
Lưng cô khẽ run khi cảm nhận được cánh tay anh luồn qua, kéo cô lại gần.
Cơ thể anh ấm, tay cũng ấm, hơi thở bên tai nhịp đều và yên tĩnh.
Khánh My nhắm mắt lại, một lúc sau, nghe anh khẽ thì thầm
“Ngủ đi. Ở đây có anh.”
–
Sáng hôm sau, trên chiếc giường rộng nơi Khánh My vẫn còn đang ngái ngủ.
Bên ngoài, Dương Thành Nam đã thức dậy từ sớm, tɾong ßếp thoang thoảng mùi bánh mì nướng và trứng lòng đào.
Cô bước ra, mái tóc vẫn còn rối, khoác chiếc áo ch0àng mỏng được anh chuẩn bị sẵn, đi chân trần qua lớp sàn gỗ mát lạnh.
Trên bàn ăn, bữa sáng đã được dọn chỉnh tề nước cam, bánh mì bơ mật ong, trứng và một chén nhỏ salad.
“Dậy rồi à.”
Dương Thành Nam đi đến, kéo ghế cho cô ngồi xuống.
“Ừm… sáng sớm đã chuẩn bị thế này, anh định dụ em ngủ lại mỗi cuối tuần hả?”
“Không phải mỗi cuối tuần. Là luôn.”
Khánh My đang định trả lời thì đïện thoại cô đổ chuông.
“Cho em nghe máy một chút nha.”
Cô nói, bật loa ngoài, chẳng nghĩ ngợi gì vì vẫn là cuộc gọi thân quen.
“Má ơi Tao mới vô trường có hai tuần mà chuyện drama quá trời.”
Giọng Minh Anh vang rõ, nhiệt tình như thường lệ.
“Trường mày có drama gì chứ.”
“Tao học cùng lớp với Nguyễn Hoàng Đăng Khôi á ”
Minh Anh đột ngột hạ giọng đầy hào hứng.
“Mà mày nhớ im miệng nha, tao chỉ nói với mày thôi, không có ai biết hết.”
Dương Thành Nam lúc này ngồi đối diện, vẫn im lặng nhấp cà phê, ánh mắt dõi qua màn hình đïện thoại không biểu cảm, nhưng rõ ràng nghe hết từng chữ.
“Rồi… rồi… tiếp đi.”
Khánh My cố nén cười, gật đầu như thể Minh Anh đang đứng trước mặt.
“Với lại tao gặp lại vợ chồng nhà Hoàng Nam Thiên Vy đó. Họ học ngành Quản trị, khác khoa với tao nhưng cũng tɾong tòa A. Nhìn vẫn sang chảnh ngút trời, mà tao thấy Thiên Vy hình như không vui, không nói chuyện với ai luôn á. Thấy có vẻ bả không thích học ngành đó, nhưng chắc bị ông Hoàng Nam ép.”
Khánh My khựng lại một nhịp.
Dương Thành Nam lúc này đã đặt cốc xuống bàn, ánh mắt dừng lại ở cô, hơi nghiêng đầu một chút.
“Thiên Vy không thích học Quản trị à?”
Anh lên tiếng lần đầu, khiến Minh Anh ở đầu dây bên kia hơi giật mình.
“Ủa? Ai nói đó? Ai kế bên mày vậy?”
“À… Dương Thành Nam. Tụi tao đang ăn sáng.”