Chương 2
Lưu Khởi trong lòng có chút hả hê, nhìn sắc mặt thoắt cái đã trắng bệch của Bùi Trữ Lan, chậm rãi nhả từng chữ "Nên dù ta không phái hắn tới Nam Cương, thì ngươi và hắn xem ra cũng chẳng tốt hơn ta được bao nhiêụ"
Lưu Khởi đăng cơ, lấy niên hiệu là Vĩnh Khang, năm đó đúng dịp có trận tuyết lớn, phủ kín cả kinh đô.
Trong lễ đăng cơ, hoàng thất đều có mặt đầy đủ, duy nhất chỉ thiếu một mình Trưởng công chúa Lưu Sương.
Ai cũng biết, Trưởng công chúa và Tân đế đều là con của Tiên hoàng hậu Duệ thị. Là huynh muội cùng một mẹ, đáng lý tình cảm phải tốt hơn những vị Công chúa và Hoàng tử khác.
Nhưng kỳ lạ là, sau khi Tân đế đăng cơ, việc đầu tiên làm lại là hủy hôn sự của muội muội mình, làm dấy lên không ít nghị luận.
Phải biết, Thái tử Nam Triều dù là tài trí hay đức tính đều không có điểm nào có thể soi mói, sau này còn là người kế vị, Trưởng công chúa gả qua tương đương với việc tương lai sẽ trở thành Hoàng hậu của Nam Triềụ
Bọn họ thật sự không hiểu, mối hôn sự tốt như vậy Tân đế có điểm nào mà không hài lòng đây? Nhất quyết phải hủy bỏ, còn chẳng màn đến thể diện Nam Triều hay ban giao của hai nước.
Mà Trưởng công chúa sau đó cũng dọa bọn họ khiếp vía một phen.
Đại điển đăng cơ của Tân đế quan trọng như thế nào chứ? Cả nước đều phải ra quỳ bái.
Thế mà người lại to gan, dám vắng mặt không đến.
Rồi kỳ lạ hơn nữa là, Bệ hạ chẳng những không trách phạt Công chúa mà còn để người đến sống trong cung Hoa Nghi.
Cung Hoa Nghi là cung điện do Tiên đế xây dựng cho Vệ quý phi trước kia, rộng lớn không kém gì Càn Tường cung của Hoàng hậu, còn trồng rất nhiều hoa đào.
Đến mùa hoa nở, cánh hoa sẽ bị gió thổi bay lên cao, cảnh tưởng vô cùng đẹp mắt.
Bọn họ nghĩ, Trưởng công chúa có lẽ là tức giận vì hôn sự của mình bị hủy nên mới cố tình không đến đại lễ đăng cơ, còn Bệ hạ là vì thấy có lỗi với muội muội nên mới ban cung Hoa Nghi cho Công chúa, cũng dung túng cho hành vi bất kính của người.
Nhưng một năm sau, bá quan văn võ một lần nữa bị dọa cho khiếp vía.
Mà người dọa bọn họ khiếp vía lần này, không ai khác chính là Hoàng đế kính mến của bọn họ.
Mùa đông, năm thứ hai Vĩnh Khang, triều thần dâng sớ nói Trưởng công chúa đã đến tuổi xuất giá, không thể không bàn tới chuyện hôn sự, càng nên sớm ngày xuất cung lập phủ.
Hoàng đế ngoài mặt giống như đã ân chuẩn tấu sớ, nhưng hôm sau lại hạ một đạo thánh chỉ nói Trưởng công chúa phải hoàn thành đạo hiếu, thủ tang cho Tiên đế. Càng không nhắc gì tới chuyện xây phủ đệ hay cho Công chúa xuất cung.
Các triều thần nhất thời câm nín, Bệ hạ đây... đây là đang muốn tính sổ chuyện cũ với Công chúa sao?
Vừa không cho Công chúa xuất giá thành hôn, vừa không cho người xuất cung lập phủ.
Bệ hạ thế này... cũng quá hà khắc rồi.
Nhưng mà, chẳng phải Duệ hoàng hậu trước khi lâm chung đã gửi gắm Công chúa cho Bệ hạ chăm sóc sao?
Phải rồi, suýt thì bọn họ quên mất. Trưởng công chúa lớn lên ở Đông cung, là do một tay Bệ hạ nuôi lớn, trước đó vô cùng được chiều chuộng.
Theo lý mà nói, tình cảm huynh muội của hai người phải cực kỳ tốt, không dễ gì rạn nứt mới đúng, sao bây giờ lại thành thế này?
Hiện tại, các Công chúa và Hoàng tử khác đều đã sắp đến quán lễ thành niên, bàn đến chuyện hôn sự cưới hỏi mà Bệ hạ lại chỉ bắt một mình Trưởng công chúa phải giữ đạo hiếu, không cho người xuất giá.