⬅ Trước Tiếp ➡

Trong giọng nói của Hổ Phách pha lẫn chút nức nở, cô không biết làm thế nào để phản kháng, nói Việt Tiền Long Nhã sẽ quay về, đến chính cô còn không tin, anh không nói một tiếng liền rời đi, trong bốn tháng không gọi điện cũng không có bưu phẩm, nếu không có hôm nay thì chắc cô đã quên mất rằng mình có bạn trai, cô bây giờ chỉ có thể cố gắng hết sức để đẩy Việt Tiền Long Mã đang càng ngày càng liếm đi xuống kia ra khỏi người mình.
"Dừng tay... Đừng như vậy..."
Hổ Phách giãy dụa, tay Việt Tiền Long Mã lần theo vạt áo luồn vào trong thân thể cô, cảm nhận da thịt mềm mại, sau đó đưa tay lên trên, lại bị nội y thiếu nữ ở đôi gò bồng đảo chặn lại.
"Nếu việc này bị phát hiện ra ngoài, Long Mã sẽ không thể tham gia thi đấu các cuộc thi tennis ở trường nữa, Long Mã thích tennis như vậy, nhất định không muốn như thế đúng không, cho nên hãy dừng tay đi Long Mã, tôi sẽ coi như hôm nay chưa có gì xảy ra, tuyệt đối sẽ không nói việc này với người khác."
Bàn tay vỗ về chơi đùa với bộ ngực của cô chợt ngừng lại, bỏ ra khỏi vạt áo, Hổ Phách thấy thế liền có chút vui mừng, phảng phất thấy được hi vọng.
"Tiền bối nói không sai, nếu chuyện này bị biết, tuy rằng vì vẫn còn là vị thành niên không cần phải ngồi tù, cùng lắm sẽ bị đưa vào trung tâm cải tạo, nhưng nếu bị đồn ra ngoài thì từ nay về sau tôi sẽ không được tham gia các trận thi đấu chính quy nữa, hơn thế còn bị những người xung quanh nhìn vào bằng ánh mắt kỳ thị, có lẽ còn có thể bị cha tôi đuổi ra khỏi nhà, không thể tiếp tục đọc sách, không thể đánh tennis, tôi dường như cũng đã có thể tự tưởng tượng ra bi kịch của bản thân thảm khốc đến đâụ"
"Cho nên nhân lúc còn chưa muộn cậu mau dừng tay đi " Hổ Phách rốt cục bật khóc.
"Nói như vậy thì vận mệnh về sau của tôi, đều nằm trong tay tiền bối rồi. Nhưng là tôi, không thể buông tiền bối ra." Việt Tiền Long Mã khẽ vuốt khuôn mặt Hổ Phách, chóp mũi chạm vào chóp mũi, hô hấp phả quyện vào nhau "Vậy thì tiền bối hãy lựa chọn đi, chọn lớn tiếng kêu cứu, làm cho người khác biết chúng ta làm loại sự tình này, đưa tôi đến trung tâm quản giáo, hay là chọn..." Việt Tiền Long Mã ngừng một chút, Hổ Phách khẽ nhíu mày nhìn thiếu niên vừa quen thuộc vừa xa lạ ở trước mặt, đồng tử màu vàng đã bị bóng tối xâm chiếm, tay cậu vuốt ve mặt cô trượt xuống dưới, nhỏ giọng nói "Trở thành của tôi."
1
Đè nén cỗ hoả nhiệt đang nóng bừng lên trong thân thể, cổ áo Hổ Phách bị kéo mở, mảng lớn da thịt tuyết trắng lõa lồ hiện ra, thiếu niên vội vàng hôn lên môi cô, đầu lưỡi dò xét vào trong miệng cô, cạy mở hàm răng đang khép chặt, mềm mại đảo qua từng ngóc ngách trong khoang miệng, hấp thụ nước bọt ngọt ngào từ đầu lưỡi, đem chiếc lưỡi mềm mại đang cố trốn chạy hút vào trong miệng mình, bắt cô phải quấn giao với mình, phảng phất muốn đem cô nuốt vào.
Bàn tay theo vạt áo bị xé mở mà thăm dò vào, nắm chặt láy dây quai dùng sức giật một cái, đôi ngực thiếu nữ run run rẩy rẩy liền lập tức lộ ra, Việt Tiền Long Mã nhanh chóng đưa bàn tay mình cầm lấy đôi ngực mềm mại, ngón tay cái gảy nhẹ nhuỵ hoa ở trên khiến nó dần dần dựng thẳng lên.
Cậu cuối cùng cũng buông tha cho đôi môi của Hổ Phách, một sợi chỉ bạc theo môi hai người mà bị kéo dài ra "Tiền bối lựa chọn cái nào đây? Không cần phải vội, lựa chọn này luôn luôn có hiệu lực, vậy nên tiền bối có thể từ từ suy nghĩ, hiện tại, tôi muốn chuyển động rồi."


⬅ Trước Tiếp ➡