Lạc Thần Hi nhất thời hoảng hốt, tay chân luống cuống muốn ôm lấy Đường Đường đang khóc lóc.
Nhưng ngay lúc này, âm thanh lạnh lùng nghiêm nghị ngoài cửa phòng truyền đến, "Lạc Thần Tâm, lại là cô! Cô mau thả ra Đường Đường ra!"
Lạc Thần Hi sợ hết hồn, quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy mẹ của Mục Diệc Thần là Đàm Nguyệt Như cùng em gái là Mục Vi Vi cùng đi vào.
Đường Đường nhìn thấy Đàm Nguyệt Như, lập tức nhảy xuống giường, rúc đầu vào trong lòng của bà nội, thân thể nho nhỏ vẫn còn run rẩy không ngừng, cứ như sau lưng có ác quỷ đang đuổi theo phía sau.
Đàm Nguyệt Như vỗ nhẹ lưng của Đường Đường, dỗ dành cô bé, "Đường Đường ngoan, không khóc không khóc, chúng ta không thèm để ý tới người phụ nữ hư hỏng kia nữa, bà nội dẫn con đi ăn sô cô la có được hay không?"
Đường Đường vùi đầu ở trong lòng của bà, khẽ gật đầu một cái.
Đàm Nguyệt Như ném cho Lạc Thần Hi một cái trừng mắt sắc nhọn, rồi ôm Đường Đường rời đi.
Người phụ nữ hư hỏng? Là đang nói cô sao?
Lạc Thần Hi mờ mịt chớp chớp đôi mắt to tròn, vẫn không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
Tại sao bỗng nhiên bánh bao nhỏ lại khóc chứ?
Cho dù cô không có kinh nghiệm trông con nít, thế nhưng cũng biết bình thường, mấy đứa bé đều sẽ không thể trở mặt nhanh như vậy được, đúng không?
Hơn nữa, nhìn bộ dạng run rẩy của Đường Đường khi ở lòng của Đàm Nguyệt Như, có vẻ là cô bé thật sự rất sợ đó!
Thế nhưng... Đường Đường rôt cuộc đang sợ cái gì chứ?
Cô tự thấy thái độ của bản thân vừa nãy rất hòa nhã mà?
Lúc này, Mục Vi Vi đi tới, không chút khách khí hỏi: "Lạc Thần Tâm, chị thật đúng là người phụ nữ đáng sợ mà! Chị vừa rồi đã làm gì Đường Đường hả? Nó là con ruột của chị đó! Chị hại con bé một lần còn chưa đủ sao, còn muốn lợi dụng con bé mấy lần nữa mới đủ đây hả? Chị thực sự là người phụ nữ ác độc nhất mà tôi từng gặp mà!
Lạc Thần Hi không nhịn được nhíu mày, "Chị...Chị không làm gì cả?"
Rốt cuộc trước đây chị cô đã làm ra những loại chuyện gì đối với Đường Đường mà lại khiến mọi người đều oán trách như vậy chứ?
Lạc Thần Hi trong đầu ngập tràn những câu hỏi, nhưng lại không có cách nào hỏi rõ.
Mục Vi Vi tất nhiên hoàn toàn không tin lời cô nói, "Đóng kịch! Chị lại đóng kịch nữa rồi! Nếu chị không làm gì Đường Đường thì sao con bé lại khóc đến thê thảm như vậy chứ? Tôi đã sớm biết, chị đúng là cái dạng mà không gì là không dám làm mà! Lần này chị lại làm ra chuyện hỏng não gì nữa rồi hả?
Nhưng, thật sự là cô không hề làm gì cả mà!
Đúng rồi, Mục Diệc Thần từ nãy đến giờ vẫn luôn ở bên cạnh cô, chứng kiến toàn bộ cảnh cô và bánh bao nhỏ chơi cùng nhau, hắn chắc chắn có thể giúp cô chứng minh!
Nghĩ tới đây, Lạc Thần Hi vội vàng quay đầu lại nhìn Mục Diệc Thần, dùng chân bên dưới chăn đá đá hắn ra hiệu.
"Mục Diệc Thần, anh nói gì đi chứ! Vừa nãy là tự Đường Đường chạy tới, anh rõ ràng nhìn thấy mà! Mau giải thích rõ với em gái anh đi!"