Mục Diệc Thần luống cuống, một tay che mắt của Đường Đường, đồng thời, tay kia kéo chăn qua, che nửa người dưới lại.
Nhưng bánh bao nhỏ lại hoàn toàn không hề phối hợp, hai cái tay nhỏ bé đẩy đẩy ngón tay của Mục Diệc Thần, muốn đem bàn tay của hắn đẩy ra, miệng nhỏ còn nói, "Ba ba đi vệ sinh vào trong quần, Đường Đường đã thấy cả rồi! Ba ba còn muốn giấu trong chăn, xấu hổ xấu hổ quá! Con muốn đi nói cho bà nội biết!"
Mục Diệc Thần cảm thấy như suýt chút nữa mình đã phun ra một ngụm máu!
Mắt thấy bánh bao nhỏ xoay người, có vẻ như thật sự đang muốn chạy đi kể với bà nội, hắn luống cuống tay chân muốn đem bắt cô bé trở lại.
"Đường Đường, con chờ một chút! Con quay lại đây!"
Nếu để cho đứa nhỏ này đi ra ngoài ba hoa một lúc thì hắn thật sự sẽ trở thành trò cười của cả nhà mất!
"Xì xì!"
Lạc Thần Hi cuối cùng cũng nhịn không được nữa mà cười to thành tiếng, "Ha ha ha ha ha, đây thật sự là chuyện buồn cười nhất mà tôi từng gặp trong năm nay đấy! Ba ba đi đại tiện cả vào quần, chắc là do bị táo bón mấy ngày rồi đúng không?"
Mục Diệc Thần lúc này mới nhớ tới đến cô gái còn đang nằm bên cạnh mình!
Vẫn là người phụ nữ hắn chán ghét nhất!
Dáng vẻ xấu hổ thảm hại của bản thân khi nãy đều đã bị người phụ nữ này thấy hết rồi.
Mục Diệc Thần khẽ quát một tiếng, "Không được cười!"
Lạc Thần Hi vội lấy tay che miệng lại, thế nhưng, bờ vai của cô vẫn là đang không ngừng co giật.
"Lạc Thần Tâm, tôi đã nói rồi, không được cười!" Mục Diệc Thần nghiến răng nghiến lợi nói.
Lạc Thần Hi cười đến mức thở không ra hơi, khó khăn đáp lại một câu, "Tôi... Tôi... Tôi thực sự là nhịn không được mà..."
Con gái của Mục Diệc Thần thật là quá xinh đẹp, quá đáng yêu, so với người cha này thì quả thực là một trời một vực mà!
Thật khó có thể tưởng tượng được Mục Diệc Thần lạnh lùng như vậy làm sao có thể sinh ra một cô con gái dễ thương đến thế.
Mục Diệc Thần giận dữ, muốn phải dạy dỗ người phụ nữ không biết trái phải này.
Ngay lúc đó, một tiếng nói mềm mại bỗng vang lên bên cạnh hai người,"Ba ba, chị xinh đẹp này là ai vậy ạ?"
Bánh bao nhỏ không biết lúc nào đã chạy về phía đầu giường, khẽ nghiêng đầu nhìn Lạc Thần Hi, người phát ra tiếng cười lớn vừa nãy mà hỏi.
Nghe thấy Đường Đường bi bô nói chuyện, Lạc Thần Hi hơi run run.
Cô cảm thấy có điểm không đúng.
Chị xinh đẹp sao? Cô bé chính là đang nói cô sao?