⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng may, cô lựa chọn nhà ăn này, cách công ty khá gần, chờ lát nữa còn có thể về công ty tăng ca cũng tiện một chút.
Thấy Thi Hạ đã trở lại, trợ lý Mạt Mạt hơi kinh ngạc.
"Tổng giám đốc, không phải chị đi ăn cơm sao? Sao lại về rồi?"
Thi Hạ mỉm cười, nhìn thoáng qua Mạt Mạt đang chuẩn bị tan tầm.
"Đã ăn rồi, tối nay tôi tăng ca."
Mạt Mạt hơi kinh ngạc, tổng giám đốc Thi đúng là một người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng sau khi ăn cơm ăn xong, còn phải về công ty tăng ca!
"Không phải chứ, đã sắp 7 giờ rồi, bây giờ chị còn tăng ca sao?" Mạt Mạt không hiểu nên nhìn Thi Hạ.
Nhưng Thi Hạ lại chắc chắn nên gật đầu.
"Buổi sáng còn một số việc chưa xử lý xong, em về trước đi, trên đường nhớ chú ý an toàn."
Mạt Mạt cũng chỉ có thể gật đầu, rốt cuộc tổng giám đốc Thi Hạ đem tâm tư đặt hết ở Thi Nhuận Trân Châu, chuyện này tất cả mọi người trong công ty ai cũng biết rõ.
"Vậy được, tổng giám đốc Thi, cà phê ở phòng trà gian thứ hai màu xanh lục trong ngăn tủ, cà phê Lam Sơn cô thích nhất đó."
"Được rồi, cảm ơn."
2: Tôi muốn cảm ơn anh
Lệ Cảnh Diễn về nhà buổi tối, trong nhà trống rỗng, người phụ nữ kia căn bản là không có nhà.
Đúng rồi, anh còn chờ mong cái gì, chờ mong lúc mình về nhà, người phụ nữ kia ở phòng khách chờ mình sao?
Suy nghĩ cẩn thận, sao có thể, Thi Hạ căn bản không phải người phụ nữ như vậy.
Cô có thể vì bản thân giữ đèn, trừ phi mặt trời mọc từ hướng tây.
Nhưng đối với Thi Hạ, Lệ Cảnh Diễn trước nay đều không nghĩ tới chiếm hữu.
Nhưng bây giờ thấy ngày tháng Thi Hạ sống thảnh thơi như vậy, giống như trước nay đều không để người chồng này trong mắt của mình.
Anh hơi không cam lòng.
Mỗi người phụ nữ xuất hiện bên cạnh anh đều vây lấy anh, xem anh là trung tâm.
Chỉ có một mình Thi Hạ, cô là vợ anh, nhưng coi người chồng này giống như hư không, đúng là quá đáng!
Bởi vì gần đây chuyện của Thi Nhuận Trân Châu hơi nhiều, cho nên mấy ngày nay Thi Hạ hình như không có về nhà.
Nhưng Lệ Cảnh Diễn mỗi ngày hình như đều rảnh rang, nói chính xác thì chắc là công việc của anh có thể xử lý ở nhà.
Vì thế, anh trở thành chủ tịch Lệ phòng không gối chiếc.
Lúc mới bắt đầu, anh còn cảm thấy khó chịu trong lòng, trăm phương nghìn kế muốn kéo Thi Hạ trở về.
Nhưng sau đó lại không thực hiện, kêu anh đi gọi người phụ nữ kia về nhà, nghĩ cũng đừng có mà nghĩ!
Ai cũng không ngờ tới, tối nay mẹ của Lệ Cảnh Diễn, bà Tô Giai Kỳ nữ sĩ lại tới đây.
Theo lời bà nói thì bà tới để đưa sủi cảo cho con trai và con dâu của mình!
Nhưng mẹ của anh nửa đêm đưa sủi cảo qua đây, trừ phi nói Lệ Cảnh Diễn là thiểu năng trí tuệ mới có thể tin chuyện này.
"Thi Hạ đâu, sao tối vậy mà không có ở nhà?"
Thấy con dâu buổi tối không ở nhà làm bà mẹ chồng lo lắng ngay.
Nhưng Lệ Cảnh Diễn lại hơi vui sướng khi thấy có người gặp họa.
Ai biểu ngày thường mẹ cứ thiên vị người phụ nữ Thi Hạ kia. Bây giờ tốt rồi, đúng lúc cho mẹ thấy rõ bộ mặt thật của người phụ nữ kia
Nhìn xem người phụ nữ kia rốt cuộc lo cho gia đình ra sao!
Nghĩ tới điều này, Lệ Cảnh Diễn nhịn không được nổi lên ý xấu.
"Mẹ nói Thi Hạ à, Thi Hạ đã ba ngày không có về nhà rồi."
Quả nhiên giống như Lệ Cảnh Diễn tưởng tượng!
Nghe con dâu của mình đã ba ngày không về nhà, Tô Giai Kỳ lập tức phát điên.
Nhưng đối tượng bà nhắm vào không phải là con dâu mà là con trai của mình.
"Cái tên xấu xa nhà con, con làm chồng người ta sao vậy, Thi Hạ trong công ty tăng ca vất vả như vậy, con không thể quan tâm cho người ta nhiều hơn được sao?"
Lệ Cảnh Diễn ngây ngốc nhìn mẹ của mình. Đây có phải mẹ ruột của anh không đây!
Làm sao mà chuyện Thi Hạ tăng ca không về nhà lại là lỗi của mình?
"Mẹ, mẹ nói có lý chút đi, bây giờ người phụ nữ tăng ca không về nhà là Thi Hạ, không phải con!"
⬅ Trước Tiếp ➡