Thi Hạ vò đầu, hơi nôn nóng.
"Bây giờ tôi đến ngay, mọi người nhất định không được để xảy ra chuyện không may, biết không?" Thi Hạ dặn dò.
Mạt Mạt gật đầu: "Được, chúng tôi biết rồi, tổng giám đốc Hạ, chị phải nhanh lên nhé!"
Nếu lâu quá, cô sợ mình không khuyên được cô gái đang kích động này.
Thấy biểu cảm bất thường của Thị Hạ, Ninh Vô Ưu vội hỏi.
"Có chuyện gì vậy Hạ Hạ?"
Thi Hạ thở dài, vội vàng thay giày, tìm túi xách.
"Hình như có người muốn nhảy lầu từ tòa nhà công ty tớ, tớ chưa biết chính xác tình hình cụ thể." Cô giải thích ngắn gọn.
Nghe cô nói vậy Ninh Vô Ưu đã hiểu, chỉ sợ mọi chuyện hơi rắc rối.
Cô vội nói: "Tớ không uống rượu, để tớ chở cậu đi."
Thi Hạ gật đầu.
"Được."
Mười lăm phút sau, dưới tòa nhà công ty Thi Nhuận Trân Châu.
Thấy Thi Hạ đến, Mạt Mạt như tìm thấy vị cứu tinh, cảm tạ trời đất, cuối cùng tổng giám đốc cũng đến.
"Tổng giám đốc Thi, cuối cùng chị cũng đến rồi."
Thi Hạ vội vàng chạy lại.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Cô nhìn lên tầng trên cùng, đúng là có một người phụ nữ đang đứng ở ngoài rìa, lung lay sắp đổ, trông rất nguy hiểm!
"Cô gái này là Ngô Khiết, hình như sử dụng mặt nạ của công ty chúng ta làm khuôn mặt bị hủy hoại nên đang muốn gây sự!" Mạt Mạt giải thích.
Ninh Vô Ưu đứng bên cạnh nhíu mày, làm sao có thể như vậy được.
"Không thể có chuyện đó, mặt nạ không thể làm hủy hoại dung nhan được!"
Ngay cả khi không phù hợp thì nhiều nhất cũng chỉ bị dị ứng thôi, không thể xảy ra tình trạng nghiêm trọng như vậy.
"Tổng giám đốc Thi, chị đi đâu vậy?
Thấy Thi Hạ đang đi lên tầng, Mạt Mạt lập tức căng thẳng, Ninh Vô Ưu cũng vô cùng lo lắng.
Thi Hạ sợ độ cao, bây giờ cô lại leo lên trên, không phải là đi chết sao?
"Thi Hạ, cậu không được đi!"
Thi Hạ quay đầu nhìn Ninh Vô Ưu, tự nhiên có chút chua xót.
"Cậu đừng lo, cứ ở bên dưới chờ tớ."
Ninh Vô Ưu đứng ngồi không yên, không biết Thi Hạ muốn làm gì.
Dừng một chút, cô nói tiếp: "Nếu như tớ thực sự xảy ra chuyện, cậu chăm sóc bà ngoài giúp tớ, cảm ơn."
Ninh Vô Ưu vội vã lắc đầu.
"Không được, Hạ Hạ!"
Cô không thuyết phục người phụ nữ kia đi xuống, mà đang nói di ngôn.
1: Có người muốn nhảy lầu.
Thi Hạ cười khổ, nếu nói muốn để lại di ngôn thì chắc cô cũng biết.
Trên thế giới này, điều duy nhất làm cho cô luyến tiếc chỉ có mình bà ngoại.
Nhưng mà, nếu như cô thật sự ra đi thì bà phải làm sao bây giờ.
Thi Hạ ngẩng đầu, giống như đang nhìn cô gái đang đứng trên tòa cao nhất lung lay sắp đổ kia, cũng giống như đang nhìn bầu trời.
"Yên tâm đi, tớ sẽ trở về an toàn." Cô mỉm cười nhìn Ninh Vô Ưu.
Chừng nào trên đời này còn người quan trọng với cô thì chừng ấy cô sẽ kiên cường sống tiếp. Đây chính là Thi Hạ, là kiểu gián đập mãi không chết.
"Thi Hạ. . ."
Ninh Vô Ưu nhìn bóng lưng của Thi Hạ, tự nhiên cảm thấy đau lòng, cô gái này tự cho rằng bản thân mình có thể làm được tất cả mọi chuyện.
Không cần biết xảy ra chuyện gì, cứ phải cố gắng nỗ lực hết sức mới được à?
"Thi Hạ, cậu nhất định phải tiếp tục sống!"