⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thầm mắng mình trong lòng, từ lúc nào cô trở nên yếu đuối như vậy, cô không phải vẫn luôn 'miễn nhiễm với bách độc" ư?
Tại sao gặp được Lệ Cảnh Diễn, như thể gặp phải ngày tận thế!
Mặc dù cô đã nhắc nhở mình nhiều lần, dù sao cũng đừng khóc, nhưng cô vẫn không khống chế được nước mắt của mình!
Bạn thân Ninh Vô Ưu đang trực ban ở bệnh viện, lúc cô nhận điện thoại của Thi Hạ thì vẻ mặt mờ mịt.
"Thi Hạ, cậu làm sao vậy?"
Nghe thấy giọng nói của cô không bình thường, cô ấy lập tức luống cuống.
"Vô Ưu. . ."
Thi Hạ nghẹn ngào, cô thật sự không muốn khóc, nhưng có một số cảm xúc cô không thể kiểm soát được nó!
1: Có người nhảy lầu ở công ty cô.
Nghe Thi Hạ khóc lóc thảm thương như vậy, Ninh Vô Ưu bỗng nhiên luống cuống tay chân.
"Làm sao thế? đừng khóc, đừng khóc."
Thi Hạ lau nước mắt, bên ngoài nhìn cô luôn mạnh mẽ kiên cường, nhưng thực chất chỉ là giả vờ kiên cường mà thôi.
"Không sao, tự nhiên rất nhớ cậu, lâu lắm rồi chúng ta không nói chuyện với nhau, không uống rượu với nhau." Thi Hạ lẩm bẩm.
Chỉ khi ở trước mặt người mà cô quen biết và tin tưởng, cô mới dám sống thật với chính mình.
Còn trước mặt Lệ Cảnh Diễn cô luôn là một con quái vật không có tình cảm, lúc nào cũng chỉ biết đến công việc mà thôi.
Ninh Vô Ưu nghe thấy bạn khóc như vậy càng thêm lo lắng, nếu không tận mắt nhìn thấy Thi Hạ thì cô không yên tâm.
Nha đầu kia làm cái gì không biết, sao lại để mình lo lắng thế này.
"Năm giờ hôm nay tớ tan làm rồi, chúng ta hẹn nhau ở chỗ cũ, không gặp không về, được không?"
Ninh Vô Ưu dùng giọng điệu như đang nói chuyện với trẻ con, trao đổi với Thi Hạ chuyện này.
Thi Hạ gật đầu.
"Ừ."
Bây giờ cô chỉ muốn gặp Ninh Vô Ưu, chỉ muốn được nói chuyện với cô ấy.
Cô cũng không quan tâm chuyện Ninh Vô Ưu là bác sĩ, ngày nào cũng bận rộn ngược xuôi, lúc này cô chỉ muốn gặp được Ninh Vô Ưu.
Còn chỗ cũ mà Ninh Vô Ưu nói thực ra chỉ là căn hộ mà trước đây khi sống một mình Thi Hạ từng thuê.
Sau này có tiền rồi cô vẫn tiếp tục gia hạn hợp đồng ở đó, vì cô sợ có ngày không còn nhà để về.
Bởi vì từ trước đến nay cô đều không có nhà, dù là trước khi kết hôn hay sau khi kết hôn đều không có.
Lúc Ninh Vô Ưu đến, cô thấy Thi Hạ đang ngồi một mình trên ghế sofa, cả khuôn mặt tràn ngập sự đau buồn và tuyệt vọng.
Trước mặt cô bày la liệt chai bia, vẫn may là vẫn chưa mở, có vẻ vẫn chưa uống.
"Làm sao mà lại khóc thành thế này, mắt đỏ hết cả lên!"
Ninh Vô Ưu bước lại gần ôm chầm lấy bạn thân, cô gái ngốc nghếch này khiến người ta đau lòng quá.
Thi Hạ xoa mắt mình, thờ ơ trả lời: "Không sao, tớ buồn nên khóc một chút thôi."
Ninh Vô Ưu thở dài một hơi, cô để yên cho Thi Hạ khóc, khóc được thì trong lòng sẽ thoải mái hơn nhiều.
"Có phải tên khốn đó bắt nạt cậu không?" Cô ngập ngừng hỏi.
Những vấn đề trong công việc chưa bao giờ làm ThiHạ cảm thấy khó khăn, vậy nên chỉ có thể vì một người- Lệ Cảnh Diễn.
Thi Hạ lau nước mắt, cô đột nhiên mỉm cười: "Quả nhiên, người hiểu tớ nhất vẫn là Vô Ưu của tớ."
Cô dựa vào vai Ninh Vô Ưu, tự nhiên cảm thấy trong lòng hình như thoải mái hơn một chút.
"Hạ Hạ đáng thương của tớ."
Thi Hạ nhìn đống chai trước mặt mình, ánh mắt ngưng đọng, nhưng lại hơi lơ đãng.
"Đừng lo, tự nhiên tớ rất nhớ bà ngoại, không biết bà ở nhà một mình thế nào. . ."
Bà ngoại chắc bây giờ cũng rất nhớ cô.
Lúc đó vì năm mươi vạn của Liễu Thi Minh, cũng vì để có tiền cứu bà ngoại, cô mới đồng ý thay người chị đã mất của mình kết hôn với Lệ Cảnh Diễn.
Nhưng mà bây giờ cô còn không có cơ hội để gặp bà, một mình bà sống làm sao đây?
Ninh Vô Ưu đỡ vai Thi Hạ, nhẹ giọng an ủi: "Yên tâm, bà ngoại bây giờ rất tốt, nên cậu cũng phải chăm sóc tốt bản thân, có thế thì bà ngoại mới yên tâm được!"
Một mình cô ở bên ngoài, chỉ có thể cố gắng tạo cho mình một vỏ bọc mạnh mẽ kiên cường thì mới không bị người ta bắt nạt.
⬅ Trước Tiếp ➡