Như vậy là ý gì?
Hiển nhiên Lâm Khả Nhu không có ý muốn giải thích, cười duyên nói: "Nếu như Mục Tây Thần biết cô để lại huyết mạch của anh ta, anh ta sẽ vui vẻ hay không đây?" Giọng nói Lâm Khả Nhu có chút đắc ý, luôn miệng cười duyên: "Chẳng qua là đứa con của một tội phạm tử hình, giữ lại thì có ý nghĩa gì chứ."
Lê Bắc Niệm như bị sấm sét giữa trời quang, mắt trừng lớn.
Mục Tây Thần?
Người kia bị người gọi là tội phạm bị truy nã? Trùm buôn thuốc phiện tất cả mọi người hận thấu xương đó?
Không thể nào, không thể!
Cô chưa từng gặp mặt Mục Tây Thần, làm sao có thể có con với anh ta!
Đứa bé này của cô là của chồng cô, là Mục Đông Lâm!
"A... Cúp máy đây, anh Đông Lâm còn đang chờ tôi đi ăn cơm đó, tạm biệt, Niệm Niệm."
Bọn cướp nghe được cũng bối rối, quát lên: "Con mẹ nó không phải cô nói Mục Đông Lâm đang họp sao!"
Chỉ là bên kia không trả lời, điện thoại cũng đã bị cắt đứt.
Bọn cướp tức giận không kìm được, hung hăng đập điện thoại di động một cái, hung hăng một cước dẫm lên trên bụng của Lê Bắc Niệm, mắng: "Mụ nội nó, * * với gian phu không có ý định tới cứu mày! Thao, lại có thể ở bên chú nhỏ của chồng, mày cũng là một đồ đê tiện, a, lão tử không giết mày, tự sinh tự diệt đi!"
Thân dưới máu liên tục trào ra, giống như có một cái tay kéo cô, đau nhức như kim châm đâm vào người, đâm đầy cả bụng.
Lê Bắc Niệm thấy bóng lưng người nọ rời đi, kêu lên thảm thiết.
Mãi cho đến khi trời tối, cũng không có ai cứu giúp cô.
Ý thức càng ngày càng mơ hồ, động tĩnh bọn nhỏ khuấy động trong bụng cũng càng ngày càng nhỏ, trái tim Lê Bắc Niệm, một mảnh tro nguội...
Ý nghĩ đáng sợ
Giống như chìm nghỉm trong bóng tối không bao giờ kết thúc, không biết thời gian trôi qua, không biết người ở nơi nào.
Lại như ảo giác, giống như tồn tại chân thật.
Lê Bắc Niệm nghe thấy được tiếng nước chảy rõ ràng, nước lạnh như băng không qua trên đầu, tràn vào mũi, tràn vào trong miệng, bị sặc cô theo bản năng giãy dụa.
Mở mắt, ánh mặt trời chói mắt nóng rực xuyên qua con ngươi, đâm vào đầu cô hơi lệch về phía bên sườn.
Đầu ngón chân động đậy rất nhanh chạm vào mặt sàn gạch men, Lê Bắc Niệm nín hơi, đứng thẳng người lại phát hiện nước dưới chân chỉ tới phần eo.
Cúi đầu vừa nhìn, bụng dưới bằng phẳng trơn tuột, cái bụng vốn dĩ cao vót bắt mắt, mà không còn thấy nữa rồi!
Lòng dạ Lê Bắc Niệm hung hăng run lên: "Đứa bé..."
Giọng nói đã lâu không thấy tràn ra từ cuống họng, Lê Bắc Niệm khó có thể tin bụm miệng.
Cô có thể nói chuyện?
Sao lại vậy, sao có thể!
Cẩn thận từng li từng tí đưa ngón tay thăm dò miệng của mình, trơn truột lại hơi thô ráp.
Cái này là... Đầu lưỡi?
Đầu lưỡi cô mất đi hai năm dài đằng đẵng?
Đột nhiên ngẩng đầu, Lê Bắc Niệm nhìn mọi thứ xung quanh mình, hơi có chút hoảng loạn.
Xung quanh, là kiến trúc cao vút lại tao nhã.
Nơi này là hồ bơi bên trong Mục gia, cũng là cấm địa của Mục gia.
Cúi đầu vừa nhìn, trên người của mình chỉ mặc vẻn vẹn một áo sơ mi trắng thật mỏng, còn có một cái quần lót màu hồng.
Áo sơ mi trắng làm rộ mọi đường nét ra bên ngoài, hai hạt màu đậm trước ngực nổi bật rõ ràng, rất bạo lộ.
Nhưng lại...như đã từng thấy.
Không đúng, không đúng!
Lê Bắc Niệm cảm thấy mình như đang nằm mơ, làm sao có thể ở chỗ này, làm sao có thể có đầu lưỡi, làm sao có thể không còn đứa con?
Giương mắt, thấy lối đi ra duy nhất, con mắt tối sầm.
Mười chín tuổi năm ấy, ngày đầu tiên cô bị đón về từ chợ, liền được biết cô là vị hôn thê của Mục Đông Lâm đại thiếu gia Mục gia, đệ nhất thế gia Quang thành.
Ngày thứ ba đón về, Mục gia liền cử hành một lễ ra mắt nội bộ.
Chỉ là khi lễ ra mắt cử hành được một nửa, cô lại bị đánh ngất xỉu nhét vào trong bể bơi Mục gia, quần áo không chỉnh tề.
Lúc vội vội vàng vàng chạy trốn lại đụng phải một đám người, bộ dáng này của cô bị nhìn thấy nhất thanh nhị sở, từ đó danh tiếng vang xa, có tiếng xấu.
Tất cả mọi người, cô trời sinh tính phóng túng dâm - đãng, tính toán dụ dỗ một người đàn ông tôn quý.