⬅ Trước Tiếp ➡
Suy nghĩ như vậy khiến Triệu Mạn tự nhiên buồn lòng, đứng trước sự chia ly làm nàng không cần phải diễn kịch trước mặt mẹ chồng mà nước mắt cũng tự nhiên tuôn ra như mưa.
“Đừng khóc đừng khóc, khóc là nhìn không xinh đâu” Vương Quế Hoa đau lòng lau nước mắt và ôm lấy con dâụ
“Về sau con về thăm mẹ”
“Nghèo tất bình an, trên đường đi đừng lo lắng, nhớ rõ tới rồi liên hệ với lão đại, mẹ đã nhờ lão nhị mai tới bưu điện gửi thư.
“Mẹ yên tâm đi, con không phải là lần đầu tiên ra khỏi nhà, nhất định con sẽ cẩn thận không cùng người lạ nói chuyện, con đều hiểu hết ạ.” Với tâm lý rất muốn gặp lại mẹ kế ác độc của mình, nên Triệu Mạn cũng không áp lực sợ hãi như bà lo lắng, kiếp trước một năm thế nào cô cũng phải xách vali đi du lịch vài lần, đó cũng chỉ là kỹ năng cơ bản mà thôi, thật sự cô không lo lắng một chút nào.
Vương Quế Hoa lôi kéo Triệu Mạn tới chỗ không có người, lén lút đưa 10 đồng cho cô, nói nhỏ dặn dò “Mẹ nhờ lão nhị hỏi thăm qua rồi, con ở bên ngoài nếu nhỡ bị chậm trễ thì tới nhà trọ hay gì đó, phòng khi xe lửa có người trước xuống xe trước, liền đổi cái giường nằm trên xe, ở bên ngoài nhưng đừng bạc đãi chính mình, con nghe mẹ nói, tiền này là mẹ bí mật lấy đi trong nhà mình, con đừng từ chối, lôi lôi kéo kéo chờ lát nữa mọi người lại biết, mẹ không giỏi nói dối đâụ”
Triệu Mạn không nói được lời nào, cô cũng không lỡ làm khó mẹ chồng.
Nhưng cũng cảm thấy buồn rầụ
Ký ức về mẹ của nguyên chủ trong lòng cô vốn không sâu nay như hết, Vương Quế Hoa là trưởng bối duy nhất đối xử tốt với cô ở cái thế giới này, không biết sau khi đến Đường Thành thì Hàn Cảnh Du nhận cô và đối xử tốt với cô không, cô thật hy vọng sau mình còn được gặp lại Vương Quế Hoa.
Cô nhào vào ngực Vương Quế Hoa, rất muốn biểu đạt cái gì đó nhưng lại phát hiện chính bản thân mình căn bản không nói nổi từ gì nữa.
Mười đồng tiền bà đưa là tờ giấy mới tinh, người phụ nữ nông thôn già không thích gửi tiền ở các công đoàn tín dụng, thay vào đó họ thường để những tờ tiền mới dư dả xuống dưới gầm giường để dành. Cô cảm thấy tờ tiền vẫn còn nhiệt độ cơ thể của bà.
Vương Quế Hoa dặn dò cô xong, lại căn dặn Hàn Cảnh Lâm nên như thế nào như thế nào, chở Triệu Mạn xe đạp, chậm rãi rời khỏi thôn Đào Hoa thôn nơi nguyên chủ đã sinh sống trong 5 năm …
“Anh nói cái gì, mẹ tôi nhờ anh viết thư giới thiệu vợ cho tôi sao?” Mẹ mình coi vợ là cái gì, là gói hàng hay là giấy đăng ký mà thông báo một tiếng là cứ như vậy đưa lại đây.
Hàn Cảnh Du vừa nghe nói là một cô gái, liền biết là chuyện tốt mà mẹ anh làm.
Cán bộ Triệu ở bên kia vui tươi hớn hở chúc mừng anh “Cậu đáng ra phải có một người phụ nữ lại đây chăm sóc cuộc sống từ lâu rồi mới phải, cậu nói xem một ông chú già như cậu còn không tìm vợ chẳng lẽ cậu thích đàn ông hả.”
Phụt nannannan
Hàn Cảnh Du không có tâm trạng để ý tới lời trêu ghẹo của cán bộ Triệu “Như anh nói đó là người giúp việc, muốn tìm người giúp việc thì tôi ở địa phương tìm một người không phải là được rồi sao, làm như vậy không phải chậm trễ tương lai của con gái nhà người ta hả, bây giờ tôi còn phải nuôi ba đứa con, tội gì phải liên lụy đến người ta.”
Cán bộ Triệu đã từng nhìn thấy ảnh chụp “Cũng không phải cậu bắt buộc người ta, mẹ cậu nói qua điện thoại là tuổi cô gái kia không lớn, dáng vẻ cũng khá xinh đẹp, bảo đảm cậu sẽ thích.”
⬅ Trước Tiếp ➡