⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi Tô Mạn nói xong, ánh mắt những thanh niên trí thức khác nhìn Tô Ái Hoa liền có chút không thân thiện.
Tô gia này thật quá đáng, động một tí là bảo Triệu Mạn đi làm việc, không phải cắt cỏ cho lợn ăn thì chính là giặt đồ. Vốn dĩ tuổi của Triệu Mạn liền nhỏ, cũng cần phải đi làm việc tan tầm, tan tầm xong còn phải tiếp tục làm việc cho mấy người, mấy người cho rằng mình là gia đình địa chủ hả?
Các thanh niên trí thức đều là cắt lượt nấu cơm, đến lượt Triệu Mạn làm là đơn giản nhất, nấu bắp, lại nấu một nồi đậu que liền xong việc. Tuy nói đồ ăn đơn giản, nhưng mà tay nghề của Triệu Mạn tốt, chỉ là đậu que mà cũng có thể làm ra vị thịt, cho nên các thanh niên trí thức đều rất thích đồ ăn do Triệu Mạn làm.
“Mau đi đi, Triệu Mạn là người của viện thanh niên trí thức, chúng tôi cũng không nỡ để cô ấy làm việc, thế mà nhà các cô lại tới để sai bảo, nhà cô đây là hiện tượng hủ hóa của giai cấp tư sản ”
“Đúng vậy, lại không phải là thân thích thật, giả bộ cái gì chứ, Triệu Mạn là Triệu Mạn, Tô gia là Tô gia, chúng tôi còn không nỡ sai bảo Triệu Mạn, dựa vào cái gì cô ấy phải tới nhà cô hiếu kính, lại không phải dì cả ruột, nói trắng ra chính là thân thích của mẹ kế mà thôi”. Nghe được mấy chữ mẹ kế, khóe miệng Tô Ái Hoa run rẩy, ngay cả cái này mà Triệu Mạn cũng kể cho người khác sao.
“Nhìn cái gì mà nhìn, nếu cô không đi thì đừng trách chúng tôi đuổi người”.
Tô Ái Hoa thấy có một thanh niên trí thức cầm lấy gậy trúc thật sự muốn đuổi người liền lập tức quay đầu chạy ra ngoài, trước khi đi còn nhìn thấy Triệu Mạn đang trợn trắng mắt làm cô ta giận sôi máụ
A a a a, thật là tức chết người đi được
Đương nhiên là không thể kêu được Tô Mạn tới Tô gia, nguyên chủ đúng là một cô gái ngoan ngoãn nghe lời, nhưng mà ai bảo trong một lần Triệu Mạn giặt quần áo liền rơi xuống nước, hiện tại cô đã không phải cô gái nhỏ Triệu Mạn kia nữa rồi.
Triệu Mạn hiện tại là một người đến từ thế kỷ 21, sau khi tăng ca chết đột ngột liền đi tới một quyển sách niên đại, là con một, cha mẹ còn là nhân viên chính phủ.
Nghe có vẻ cực kỳ trâu bò đúng không, đáng tiếc, nguyên chủ chỉ là một pháo hôi mà thôi.
Nguyên chủ sinh ra ở thập niên 60, là đứa con gái nhỏ nhất trong nhà, trong nhà có 5 người anh trai nhưng cô gái nhỏ tuổi nhất này lại phải thế thân chỉ tiêu của anh trai, đi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.
Cha ruột Triệu Truyện Quýnh là chủ nhiệm của xưởng dệt, cùng nguyên phối chỉ sinh được một đứa con gái là Triệu Mạn, sau đó tra cha cặp với Phương Mạn Lệ làm ở cùng đơn vị. Tới giữa thập niên 60, mẹ của nguyên chủ lại đột nhiên biến mất ở nhà, nguyên chủ cũng trở thành một đứa bé không có mẹ đáng thương.
Phương Mạn Lệ kia cũng là một người có bản lĩnh, vốn dĩ bà ta chỉ là một người làm việc lặt vặt trong xưởng dệt, bởi vì thông đồng với cha Triệu nên không chỉ được vào biên chế chính thức mà cuối cùng còn nhập chủ Đông Cung, thuận tiện đưa năm đứa con trai của chồng trước tới Triệu gia, để cho kẻ coi tiền như rác là Triệu Truyện Quýnh nuôi sống.
Tục ngữ nói có mẹ kế liền có cha kế, trong nhà có Phương Mạn Lệ làm chủ, lời nói của tra cha liền không có tác dụng mấy, ngay cả tới khi trong nhà cần có người xuống nông thôn cắm đội cũng là để cho Triệu Mạn đi, lúc ấy nguyên chủ còn chưa đến mười hai tuổi, mẹ kế lại dùng chút thủ đoạn, nói dối tuổi mới có thể làm cho Triệu Mạn xuống nông thôn.
Vốn dĩ mấy anh trai kế kia cũng cần xuống nông thôn, nhưng kết quả là Phương Mạn Lệ tìm chút quan hệ liền được miễn.
Cuối cùng nguyên chủ bị phái đến quê quán của Phương Mạn Lệ cắm đội.
⬅ Trước Tiếp ➡