An Nhiên, em với người đàn ông này thực sự đã làm lễ cưới?”
Cô nhìn anh rồi lại nhìn về phía Tổng Thành đang đứng. Lúc này, hắn đang cúi xuống chỉnh lại nút buộc của cái khăn đang quân trên tay để cầm máu. Dáng hình cao lớn không còn uy vũ như trước mà đã thả lỏng, trở nên ung dung, tùy tiện dưới ánh trăng. Khuôn mặt hắn vừa ngâm nước lạnh lâu, giờ đã trắng ra, càng làm nổi rõ đường nét đường sảo, đôi lông mày dày và sắc, mắt phượng hẹp dài rủ xuống nhìn chăm chú vết thương đang rớm máu, sống mũi cao, thẳng tắp cùng khóe miệng hơi mím lại.
Thấy cô nhìn sang, hắn cũng ngước lên, ánh mắt thâm thúy chiếu thẳng khuôn mặt cô. An Nhiên vội lảng tránh ánh nhìn của hắn, khẽ gật đầu. Thấy Hoàng Kiên bên cạnh đang rối rắm, cô vội nói:
“Em thực sự không biết vì sao mình lại trở thành cô dâu, nhưng em thật sự không quen biết anh ta”
Hoàng Kiên xoa đầu cô vỗ về, lại quay sang nói với Tổng Thành:
“Tống tổng nghe rõ rồi chứ. Chúng tôi đã về được chưa?”
Tống Thành liền bước tới gần hai người, ánh mắt cứng rắn khóa chặt An Nhiên, buộc cô phải nhìn mình, không cho trốn tránh. Giọng nói trầm trầm của hắn cảnh báo rằng hắn đang rất tức giận:
“Vậy cô với gã này là thế nào?” An Nhiên vội kéo Hoàng Kiên đi, cô nói: “Tôi yêu anh ấy. Chúng tôi sắp cưới”
Ha ha, Tổng Thành cười muốn đau bụng. Hắn nheo mắt, một tia nguy hiểm lóe ra. Lập tức đám người quay lại, siết chặt vòng vây hơn nữa.
“Cô dám đi? Tội lừa đảo tôi còn chưa tính xong, cô thử bước một chân khỏi cổng nhà này xem”.
Hoàng Kiên thấy tình thế không ổn, một bên vòng vây siết lại, một bên Tống Thành tiến tới, anh liền rút súng ra bắn một phát chỉ thiên.
Tiếng súng nổ chói tại khiến tất cả giật mình, khựng lại.
Một bên Tống Thành phát hiện ra Hoàng Kiến thực sự kiên trì đòi mạng người đi cho bằng được, hắn liền cân nhắc lại phương án khác. Một bên kia, Ân Lãm thấy tình thế tranh giành đang leo thang căng thẳng bèn ra tín hiệu cho đội bảo vệ dừng lại. Anh biết, với tính cách của ông chủ mình, nếu muốn làm cái gì sẽ quyết liệt đến tận cùng. Hiện tại bọn họ rõ ràng đang gặp nhiều bất lợi hơn, nếu cố đấm ăn xôi, khẳng định sẽ chịu thiệt hại không nhỏ.
“Anh Thành”, Ân Lãm nhỏ giọng khuyên nhủ, “Nên để họ đi”
Một câu này nói ra rất hợp ý của cả ba người. Hoàng Kiên cùng An Nhiên chỉ muốn mau chóng kết thúc đêm hoang đường này, trở về nhà an toàn. Vũ Như cũng mong anh mau đưa An Nhiên đi cho khuất mắt, cô ta vừa thuận lợi quay về vị trí phu nhân của tổng giám đốc NC, vừa bảo vệ được gia đình khỏi sự trừng phạt của Tổng Thành.
Tống Thanh nghe lời khuyên nhủ của Ân Lãm xong, chỉ nhếch miệng cười.
Hắn sỗ sàng vươn tay, dùng những ngón tay thon dài của mình nâng cằm An Nhiên lên, nhìn cô như thôi miên. Nụ cười nửa miệng càng làm khuôn mặt tức giận của hắn trở điển trai một cách nguy hiểm. Hắn thở ra từng tiếng trầm ấm, quyến rũ như một quả táo độc:
“Phụ nữ phải biết giữ đức hạnh một chút” Thấy An Nhiên nghi hoặc nhìn lại, hắn lại cười càng tươi hơn. “Đã gả cho tôi rồi thì là người của tôi”
Tống tổng đổi khẩu vị
Vẻ cợt nhả của Tổng Thành lập tức đánh thức dậy thần kinh cảnh giác của An Nhiên. Cô vội lùi ra sau, một mực trốn sau lưng Hoàng Kiên, để anh che chắn cô khỏi ánh mắt sắc sảo của hắn.
Hoàng Kiên nắm chặt tay An Nhiên không buông, tuy anh không nói gì nhưng bàn tay ấm áp của anh giữ lấy những ngón tay đang run rẩy, lạnh toát kia, ủ ấm nó một như một sự hứa hẹn.
Tình thể lại một lần nữa rơi vào thế giằng co, Hoàng Kiên ước lượng nếu không khẩn trương thì không xong việc, anh một tay giữ chắc khẩu súng, tay còn tay kéo An Nhiên bước nhanh ra khỏi cổng. Vừa đi được vài bước, An Nhiên đã xây xẩm mặt mũi, vấp ngã.
Đất trời vừa đảo lộn một vòng, cô hé mắt, nhận ra mình nằm gọn trong tay Hoàng Kiên. Anh hốt hoảng sờ trán cô, xót xa:
“Nóng quá! Em cố chịu một lát, chúng ta đến bệnh viện”
An Nhiên mệt mỏi lắc đầu, cô chỉ muốn về nhà thôi. Về với Cá Chép.
Nhưng Hoàng Kiên không đồng ý. Hơi nóng từ trán cô phả ra không khác gì một viên than hoa vừa bén lửa, báo hiệu một trận sốt không phải dạng vừa. Anh kiên quyết muốn dìu thân thể đã mềm oặt, không đủ sức đứng vững của cô lên xe.
Hoàng Kiên cùng An Nhiên lộn xộn một hồi, càng khiến cho Tổng Thành ngứa mắt. Hắn định xông tới những Ân Lãm đã nhanh hơn, vội chạy ra trước, khéo léo giữ lấy hai người.
Trái ngược với tính cách táo bạo, quyết đoán của ông chủ, bản tính Ân Lãm vốn ưa thích giải quyết sự việc theo cách lạt mềm buộc chặt. Đi theo Tổng Thành nhiều năm như vậy, hắn càng luyện thành tinh tuyệt chiêu “lấy lùi làm tiến”. Giờ này mà để Hoàng Kiên ôm người chạy mất, chẳng phải cả thành phố này sẽ bị lật tung lên cho ông chủ hắn tìm người hay sao?
Miệng lưỡi được thừa hưởng và trui rèn trong gia đình có truyền thống làm nghề luật được An Lãm hào phóng mang ra dùng trên người Hoàng Kiên.
“Sếp Kiên, xem ra cô ấy sốt không nhẹ, cần phải chữa trị ngay. Ở đây chúng tôi có sẵn bác sĩ, chi bằng anh để ông ấy xem bệnh cho An Nhiên trước. Khi cô ấy khá hơn lại tính tiếp.”
Hoàng Kiên tính lườm Ân Lãm một cái, bộ tưởng anh ngu sao mà dỗ như dỗ trẻ con vậy. Nhưng khuôn mặt đang biểu lộ thái độ - cực - kì - thành - thật của Ân Lãm khiến anh không thể mở miệng mắng.
Đúng lúc đó, điện thoại của Hoàng Kiên vang lên, là số cá nhân của cục trưởng đơn vị gọi tới, không thể không nhận.
“Vâng... tôi đang nghe đây”, Hoàng Kiên thận trọng trả lời, vẫn không ngừng nhìn về phía Tống Thành cảnh giác, “Dạ? Ngay bây giờ ư?... Tôi hiểu rồi”
Anh nghiến răng cúp máy. Cuộc tập kích đột xuất bắt bọn buôn lậu sao lại xảy ra đúng ngày như vậy? Đối với loại nhiệm vụ cần huy động đến toàn đội của Hoàng Kiên chắc chắn là cấp độ nguy hiểm tương đối cao, quy mô hàng hóa và đường dây cực lớn. Cục trưởng đã yêu cầu anh ngay lập tức về đơn vị trình diện rồi tập kết anh em, nhanh chóng lên cửa khẩu Na Mèo phối hợp với bộ đội biên phòng.
Lệnh triệu tập quá gấp, anh không kịp đưa An Nhiên về nhà Minh Châu. Còn để cô ở lại đây trong tình trạng sốt cao ư? Hoàng Kiên nhìn lại bộ dạng ngạo mạn của Tổng Thành... Chờ đến khi lợn biết bay đi!
Trong lúc anh còn đang rối rắm thì Tổng Thành đã lên tiếng:
“Để cô ta về nhà” Hắn nhếch môi cười khiêu khích. “Thế nào?”
Lập tức, Ân Lãm phối hợp diễn rất đúng lúc:
“Đúng vậy đó. Nếu anh không yên tâm để An Nhiên ở lại đây thì chúng tôi đưa cô ấy về nhà mẹ đẻ. Anh yên tâm hơn rồi chứ?”
Lại thêm một Nguyễn Vũ Như từ xa tiến lại, dáng vẻ lo lắng cho em gái từ đầu chí cuối không thay đổi.
Hoàng Kiên ngẫm nghĩ một lúc, xem ra tình huống như vậy là hợp lí nhất. It ra ở nhà mẹ đẻ An Nhiên, Tống Thành cũng không thể làm bừa. Anh tự mình gọi xe taxi, sau đó, giúp Vũ Như đưa cô lên xe.
Hai cô gái vừa rời đi, Hoàng Kiên cũng nhanh chóng quay về đơn vị, không kịp nghỉ ngơi một giây. Chỉ nửa tiếng sau, anh đã sẵn sàng để lên đường làm nhiệm vụ. Trước khi tập trung, anh muốn xác nhận An Nhiên đã về đến nhà an toàn mới yên tâm hắn.
“Ừm... em mệt quá..”, tiếng cô ở đầu dây bên kia thật yếu ớt.
“Em nghỉ ngơi đi. Giữ gìn sức khỏe” Hoàng Kiên nói nhanh, sau đó anh tắt nguồn điện thoại. Khi làm nhiệm vụ, anh buộc phải ngắt mọi kênh liên lạc, chỉ sử dụng duy nhất bộ đàm được cài đặt riêng để đảm bảo bí mật.