⬅ Trước Tiếp ➡
mày nhìn địa hình một lượt. Đây chẳng phải là nhà Tổng Thành - tổng giám đốc tập đoàn NC hay sao? Tối nay hình như anh ta vừa tổ chức lễ cưới, rầm rộ đài báo đưa tin, sao lại có chuyện An Nhiên đang ở đây được?
Những địa chỉ do “người kia” tra ra được thì không thể sai. Hình ảnh gã đàn ông bị cái túi to đùng thôi thúc anh phải tiến lên. Dù sao anh cũng phải liều một phen, cùng lắm thì muối mặt xin lỗi Tổng Thành vì làm ngắt quãng đêm tân hôn của hắn.
Chuông cửa vừa rung hai lượt, người hầu trong nhà đã ra hỏi. Hoàng Kiên bấm nút thông báo tên mình cùng mục đích tới đây. Người hầu dặn anh chờ rồi biến mất. Một lúc sau, có tiếng trả lời lại:
“Ông chủ nói không rảnh tiếp khách. Mời anh về cho”
Hoàng Kiên vẫn kiên nhẫn: “Tôi thực sự có việc quan trọng, muốn hỏi Tống Thành có biết Nguyễn An Nhiên, con gái Nguyễn Chính Quốc?”
Lại một lúc lâu im lặng.
Đến khi Hoàng Kiên sắp hết kiên nhẫn, đang tính cách tìm đường đột nhập vào thì bỗng cánh cổng mở ra. Tổng Thành đã đứng sẵn ở sân trước.
Hắn vừa thấy anh liền lên tiếng: “Sếp Kiên đêm hôm đến nhà tôi làm gián đoạn tân hôn hẳn là có việc quan trọng?”
Hoàng Kiên siết chặt nắm tay, đã ném lao thì phải theo lao: “Xin lỗi vì làm gián đoạn ngày vui của Tổng tổng. Tôi đến tìm Nguyễn An Nhiên, con gái Nguyễn Chính Quốc.”
Dù đã biết trước nhưng khi Tống Thành chính tại nghe thấy Hoàng Kiên nói vậy thì không tránh được khó chịu. Cô dâu của hắn cũng thật không tầm thường, lúc trước thì lừa gạt cả nhà để giả mạo chị gái kết hôn, lúc sau lại có đàn ông tìm đến tận cửa giữa đêm tân hôn. Cơn giận mới nguội bớt của hắn lại bắt đầu nhen nhóm rồi.
 Hoàng Kiên nhìn biểu cảm của Tổng Thành, trong lòng cũng biết sự việc có nội tình không đơn giản, liền một mạch đi thẳng vào sân, mặt đối mặt với anh ta. Cả hai đều có vóc dáng cao lớn, lại tản mát khí thế như hai con mãnh thú chuẩn bị bước vào trận chiến giành lãnh thổ. Tống Thành đứng cùng Hoàng Kiên thì nhỉnh hơn một chút. Đôi mắt phượng thâm thúy của hắn nhìn thẳng ánh mắt cương nghị của Hoàng Kiên, phảng phất một tia cảnh cáo:
“Có thể hỏi sếp Kiên lặn lội từ trên Tổng Cục xuống tìm Nguyễn An Nhiên có việc gì không?”
Hoàng Kiên gật đầu, dõng dạc đáp: “Có. Đó là người phụ nữ của tôi”.
Tống Thành bỗng sinh ra một tia chán ghét kì lạ. Hắn mia mai:
“Phụ nữ của anh sao nửa đêm khuya khoắt lại chạy đến nhà tôi?”
 Hoàng Kiên cau mày nhìn vẻ kiêu ngạo của Tổng Thành. Hắn ta nghĩ là ra tay lúc sáng sớm sẽ không có ai trông thấy nên mới tự tin đến vậy sao?
Anh nhìn thẳng Tống Thành, mặt đanh lại, không chịu lùi bước:
“Tôi không biết giữa anh với An Nhiên có chuyện gì, nhưng định vị cho biết điện thoại của cô ấy đang ở nhà anh. Nên anh mau đưa cô ấy ra đây, nếu không, đừng trách tôi không khách sáo”
Tống Thành nhận được lời đe dọa, liền cảm thấy thú vị. Hoàng Kiên, người đàn ông độc thân đắt giá của Tổng Cục chống buôn lậu thế nào lại liều lĩnh giương cung bạt kiếm với ông trùm giới kinh doanh chỉ vì một người phụ nữ. Xem ra, hắn phải nhìn lại cô dâu giả mạo của mình rồi.
Càng nghĩ, hắn càng thấy hứng thú, liền thủng thẳng đùa cợt:
“Nguyễn An Nhiên là vợ anh sao?”
Hoàng Kiên chớp mắt một cái, sau đó nghiêm mặt, không đáp thắng mà nói vòng vo:
“Chúng tôi đã có con” Lần này đến lượt Tổng Thành kinh ngạc: “Con?”
“Ba tuổi” Một cái gật đầu mạnh mẽ xác nhận, để xem hắn ta còn lằng nhằng đến đâu. Bắt cóc cô dâu cũng phải nhìn người. Muốn bắt người đã có chồng con thì phải xem tay hắn to đến cỡ nào. Khôn ngoan như Tống Thành, chẳng đời nào chịu dính phải phiền toái với người của Nhà nước, hơn nữa, phiền toái đó lại xuất phát từ phụ nữ.
 Cặp mắt tinh tường Tống Thành vẫn kịp bắt được một tia không tự tin của Hoàng Kiên khi nãy, hắn lơ đãng hỏi: “Vậy sao?”
Sau đó, trước sự thiếu kiên nhẫn của “người khách”, hắn rút điện thoại ra, lục tìm các bài tin tức. Ngón tay thô dài, sạch sẽ lướt lên lướt xuống, cuối cùng ưng ý bấm vào một hình ảnh, làm cho tấm ảnh căng tràn cả màn hình.
 Đó là hình ảnh An Nhiên mặc áo dài bằng ren trắng giản dị, trên mặt phủ khăn voan mềm mại thanh lịch, an an tỉnh tĩnh đứng cạnh Tống Thành mặc vest bảnh bao trông thật đẹp mắt. Bó hoa cô cầm trên tay cùng với hoa trên ngực áo của hắn lại càng tăng thêm vẻ hài hòa, quấn quýt.
 Tổng Thành rất hài lòng với bức ảnh, hẳn là tay phóng viên này đã trang bị một bộ ống kính siêu chất lượng cho máy ảnh thì mới chụp rõ nét được khuôn mặt xinh đẹp của cô dâu đến vậy.
Hắn giơ điện thoại lên, màn hình sáng chói hướng về phía đối phương, lạnh lùng cười.
Dốc sức tìm kiếm
Ảnh chụp đẹp đến mức làm người ta đau lòng!
Hoàng Kiên trừng trừng nhìn khuôn mặt xinh đẹp, tĩnh tại của An Nhiên dưới lớp voan, trong lòng nảy lên một tia mất mát.
“Chuyện này... là thế nào?” Anh hoang mang trước sự lật ngược thế cờ này. Hoàn toàn khác xa hình dung của anh trước khi đến đây.
Tổng Thành không chấp nhặt sự lỗ mãng của Hoàng Kiên, nhếch môi cười:
 “Nếu sếp Kiên chịu khó cập nhật tin tức một chút thì đã hai năm rõ mười, người mà anh nói rằng đã sinh ra đứa con ba tuổi của anh hiện giờ đã là vợ tôi”
“Vô lí!” Hoàng Kiên không kiên nhẫn được nữa. An Nhiên vừa mới về nước ít lâu, hơn nữa, trong suốt bốn năm hai người quen biết, anh chưa từng thấy có một lần nào nhắc đến Tổng Thành hay tập đoàn NC, dù chỉ là vô tình. Thế nhưng, anh vẫn chưa chính thức điều tra ra gã đàn ông mà camera ghi lại được nên không thể nói bừa.
Hoàng Kiên cứ đứng đó dây dưa, mặc kệ đêm càng lúc càng sâu. Hôm nay không tìm được người, anh nhất định không buông tha Tống Thành. Dường như sự cố chấp của Hoàng Kiên đấy Tống Thành đến giới hạn. Hắn tặc lưỡi, quay lại bảo Ân Lãm đang đứng phía sau: “Gọi Nguyễn Vũ Như, bảo cô ta nói rõ sự tình để sếp Kiên đây an tâm về kê cao gối ngủ.”
An Lãm đi vào, một lúc sau đã thấy mang theo Vũ Như trở ra. Vũ Như sau một hồi lăn lộn thì đầu tóc cũng đều rối mù hết cả, váy áo lấm lem, nhìn rất khó coi.
 Tống Thành hất cằm về phía Hoàng Kiên, ra hiệu: “Nói cho anh ta nghe chuyện tốt của của em gái cô”
Vũ Như nhìn Hoàng Kiên, ánh mắt có chút mê man, không hiếu người này có liên quan gì tới An Nhiên. Nhìn qua cũng thấy anh ta có ngoại hình đẹp mắt, tuy không phải kiểu đẹp lạnh lùng, dương dương bá khí như Tống Thành nhưng vẻ cương nghị, đĩnh đạc làm nên khí chất chính trực của anh ta.
Nguyễn An Nhiên vì sao luôn gặp vận may hơn cô ta? Ngay cả khi đã mang thai, bỏ nhà, bỏ học, An Nhiên vẫn quen biết được đàn ông có chỉ số giá trị cao như vậy?
 Nỗi ghen tức cứ thế trào ra từ khóe miệng Vũ Như. Cô ta đem lần lượt từng chuyện một thuật lại không sót một chi tiết nào, nhất là những chi tiết bất lợi cho em gái. Từ việc em gái vốn hư hỏng từ nhỏ ra sao, bị mẹ mắng rồi đem lòng oán hận thế nào, cho đến chuyện em gái bỏ nhà đi rồi trở về vào ngay trước thời điểm lễ kết hôn.
“Mấy ngày trước Vũ Như có tình cờ gặp phải em ấy ở văn phòng của công ty tổ chức tiệc cưới”, cô ta ngẫm nghĩ một chút cho câu chuyện tăng thêm phần sinh động rồi nói tiếp, “Sau đó, em ấy đã lập tức xin vào bộ phận tố chức tiệc trong đám cưới của Vũ Như, Vũ Như cũng không biết em ấy làm cách nào, lúc đó, người quản lí còn nói em ấy mới bắt đầu làm việc, trong khi bữa tiệc cưới này chắc chắn Vũ Như đã yêu cầu ekip nhân viên lâu năm, chuyên nghiệp nhất phụ trách”
Thấy cả hai người đàn ông đều không nói gì, Vũ Như càng yên tâm, tiếp tục: “Nhưng nghĩ lại, đúng là chỉ có những nhân viên thuộc ekip tổ chức mới được đến nhà cô dâu để thiết kế khán phòng và sắp xếp mọi thứ. Bọn họ muốn nắm được thiết kế căn nhà hay sơ hở của gia đình Vũ Như cũng không hề khó”
⬅ Trước Tiếp ➡