⬅ Trước Tiếp ➡
Hiện tại xem ra... Cái Dương Linh Tư này, quả thực là kỳ hoa.
Cô trào phúng nhìn Dương Linh Tư: "Nếu như tôi nhớ không lầm, hôm qua Thẩm ảnh đế mới vừa kết hôn, làm sao lại là của cô? Chẳng lẽ cô là Thẩm phu nhân?"
Dương Linh Tư bị nghẹn, tức hổn hển: "Có phải hay không tôi không quan trọng, dù sao cũng sẽ không là ký giả nhỏ như cô!"
Kiều Luyến cười: "Tôi đúng là nhân nhỏ, chẳng qua Dương tiểu thư phải cẩn thận, không cẩn thận, sẽ bị người người kêu đánh."
Chung quanh không có người, vẻ mặt Dương Linh Tư dữ tợn, hô lên: "Kết hôn thì thế nào? Tôi chính là vui lòng làm tiểu tam! Nói cho cô, cách Thẩm ảnh đế xa một chút!"
Kiều Luyến nhếch mi : "Tiểu tam sao?"
Cô nghiêng đầu một chút, mắt to đen tròn, lộ ra một chút giảo hoạt: "Thế nhưng tôi nhớ được, rõ ràng cô vừa mới thổ lộ, vả lại... giống như Thẩm ảnh đế cự tuyệt cô, cô muốn làm tiểu tam sao? Thẩm ảnh đế đồng ý sao?"
Dương Linh Tư bị cô kích thích gần như muốn giơ chân : "Vậy thì thế nào? Nói cho cô biết, mượn nhiệt độ Thẩm ảnh đế kết hôn, cùng lên đầu đề một lúc, là tôi!"
Một câu rơi xuống, mới ý thức mình nói cái gì, Dương Linh Tư trực tiếp hung dữ cảnh cáo nói: "Tôi cho cô biết, đóng chặt miệng của cô, một tát này, là tôi cảnh cáo cô. Lần sau, cũng không phải là một bàn tay đâu!"
Nói xong, cô ta quay đầu, lên xe, rời đi.
Mắt thấy chiếc xe hất bụi mà đi, Kiều Luyến lấy từ túi xách mở ra thu âm ở trong điện thoại di động.
 
Hình như phu nhân có chút không tốt "
Xác định đối thoại vừa rồi, thu lại toàn bộ không sót một chữ, Kiều Luyến mới ném điện thoại di động vào trong túi, tay sờ bên trong, lấy ra một chiếc gương.
Cô nghiêng đầu, đã nhìn thấy năm dấu ngón tay trên gương mặt, vô cùng nổi bật, lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được mà sưng lên thật cao, đưa tay đụng, nhất thời không thể nhịn được kêu ui một tiếng.
Thật đau.
Ánh mắt Kiều Luyến, trong lúc nhất thời trở nên ảm đạm không rõ.
Cô từ nhỏ đến lớn, cái gì đều ăn, nhưng không thiệt thòi.
Thẩm Lương Xuyên khi dễ cô, cô không thể phản kháng, cô nhẫn.
Nhưng Dương Linh Tư là cái thá gì
Quân tử báo thù, mười năm không muộn. Cô không phải quân tử, cho nên báo thù, vào ngày mai.
Dương Linh Tư, cô cứ chờ
Trên mặt bị thương, Kiều Luyến không có đi qua tòa soạn báo, trực tiếp đón xe trở lại biệt thự Thẩm gia.
Cô cúi đầu, lấy tay che mặt, đi vào cửa sau, tùy tiện lên tiếng chào với quản gia, lên lầu tiến vào phòng ngủ chính.
Cô dùng khăn mặt bao trùm đá lạnh, thoa lên trên mặt mình, mệt mỏi ngồi phịch trên ghế sofa.
Nhìn chằm chằm trần nhà chưa quen thuộc, trong đầu của cô hiện lên lờingười đại diện nói: "Lúc trước Thẩm tiên sinh đột nhiên kêu tôi chuẩn bị thoả thuận tìm cô, tôi còn tưởng rằng, hai người biết nhau?"
Cô vắt hết óc nghĩ, xác định chính mình chưa từng gặp mặt với anh.
Thế nhưng, từ lần đâu gặp mặt, anh đã không thích cô, vậy tại sao lựa chọn cô để sinh con
Chẳng lẽ là bời vì cô trời sinh đã xinh đẹp, gien quá tốt
Kiều Luyến tự sướng, người lạc quan không có nghĩ ra, dứt khoát không thèm nghĩ nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡