"Được rồi, được rồi, cô tranh thủ thời gian mà đi làm chứng minh thư đi. Sau này có hộ khẩu rồi thì hãy chăm chỉ làm việc, đừng có làm ra chuyện gì trái kỷ cương, pháp luật, nếu không tôi sẽ là người đầu tiên bắt cô đấy."
"Vâng, chú Từ, không thành vấn đề, chú Từ " Quách Quả ôm chặt sổ hộ khẩu, thở phào một hơi, cuối cùng thì sơ yếu lý lịch của cô không chỉ có mỗi cái tên nữa rồi, ít nhất còn có thể điền thêm quê quán
Từ Chính gật đầu, lại quay sang nhìn ti vi ở bên cạnh, nói "Các cô cũng đang xem bản tin này à?"
Chị Vương vừa nghe, lập tức sán lại hỏi "Chẳng lẽ cậu đang điều tra vụ này hả?"
"Phải, lần này tôi tới hồ Minh, chính là vì việc này đấy." Từ Chính gật đầụ
"Những người mất tích đó, thực sự chưa tìm thấy một ai sao?"
"Đúng thế Vụ này rất khó, mấy ngày nay, chúng tôi đều đang tra ngày tra đêm đây." Đây cũng không phải chuyện bí mật gì, Từ Chính thuận miệng đáp một câu, đột nhiên nhớ ra cái gì, lại dặn dò, "Đúng rồi, các cô cẩn thận một chút nhé, chỗ này ngay gần nơi xảy ra chuyện, trước khi vụ này được làm sáng tỏ thì tốt nhất đừng ra ngoài."
Ba người gật đầu, Từ Chính cũng không nấn ná lại lâu, chào một câu rồi định xoay người trở lại hồ Minh điều tra vụ án.
"Chờ chút đã Anh Từ " Quách Quả nhớ ra chuyện phải trả tiền cho Từ Chính, vì vậy liền vội vàng gọi người lại, móc tiền lương vừa nhận ra, đưa cho anh ta hơn một nửa, "Đây là tiền lần trước em vay anh, trả lại cho anh này."
Từ Chính nhìn cô, sau khi xác nhận là cô vẫn còn đủ tiền sinh hoạt thì mới vui vẻ gật đầu nhận lấy, lại nói mấy câu cổ vũ cô hãy chăm chỉ làm việc các kiểu con đà điểu, lúc này mới rời đi.
Bởi vì ít khách nên ca làm việc hôm nay cực kỳ nhẹ nhàng, chị Vương còn tuyên bố tan ca sớm một tiếng, bảo bọn họ mau về nhà. Quách Quả được nghỉ sớm, hơn nữa vừa mới nhận lương, thế nên tiện đường còn đi xem phim rồi mới về nhà.
Hôm sau, cô dậy thật sớm, là người đầu tiên tới quán cà phê, kết quả phát hiện ra chị Vương trước giờ luôn đến sớm nhất lại không có mặt, quán cũng chưa mở cửa. Cô đợi nửa tiếng đồng hồ vẫn không thấy người tới, mắt thấy thời gian mở cửa đã qua lâu rồi bèn không nhịn được gọi điện thoại.
Chuông đổ suốt tám hồi, đối phương mới nhận cuộc gọi, vừa định hỏi thì chị Vương lại lên tiếng trước, giọng nói trầm thấp, nặng nề, "Tiểu Quả à, hôm nay không mở cửa đâu, em nghỉ một ngày nhé "
Bản năng mách bảo Quách Quả có gì đó không đúng, "Chị Vương, xảy ra chuyện gì thế ạ?"
Giọng chị Vương lại càng nặng nề, làm như đang cố tình nói khẽ vì tránh người nào đó, "Chị không sao, là lão Từ Hôm qua chẳng phải cậu ấy tới hồ Minh phá án hay sao? Kết quả, vừa đi là mất tăm mất tích rồi."
"Cái gì?" Quách Quả kinh hãi, "Anh ấy mất tích ạ?"
"Đúng thế, bao nhiêu người cùng đi phá án mà chỉ có mình cậu ấy biến mất. Bố mẹ cậu ấy đều lo lắng tới phát điên rồi, chị đang ở bên này an ủi chú dì Thế nên chị quên mất việc báo cho em là hôm nay không mở cửa." Chị Vương giải thích mấy câu, có thể loáng thoáng nghe được cả tiếng khóc truyền ra từ đầu bên kia, cũng không kịp nói thêm gì, lập tức cúp máy luôn.
Quách Quả ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp. Rõ ràng hôm qua còn không sao, sao tự nhiên lại biến mất rồi? Nhớ tới những tin tức phát ra ngày hôm qua, cô nhíu chặt mày, cắn răng một cái rồi rẽ sang phải, đi thẳng về phía trước.
Dù sao giờ cũng đang rảnh rỗi, không bằng qua đó xem thế nào.