⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì hộ tịch của cô mới được làm, hơn nữa phần lý lịch trước đó rỗng tuếch nên ánh mắt của đối phương khi nhìn cô càng chất chứa nghi ngờ. Hỏi cô suốt nửa giờ, đến tân khi chắc chắn là nửa năm nay cô luôn làm việc ở quán cà phê, thêm vào đó là nhà cũng do cảnh sát thuê giúp, không có người thân nào khác cả. Hơn nữa, nhìn cái váy sạch sẽ mà cô bé kia mặc trên người, hoàn toàn không giống người đi lạc nửa năm nay, thế mới tạm thời không nghi ngờ cô nữa.
Lúc này, trời đã tối, trẻ con đương nhiên không thể ở đồn công an mãi được, dù sao cũng phải tìm một chỗ nghỉ ngơi, vì thế mục tiêu mới bị đứa bé bám chặt không rời là Quách Quả liền trở thành ứng cử viên tốt nhất.
Trong lời dặn dò của viên cảnh sát nhất định phải chăm sóc tốt cho đứa trẻ, hơn nữa còn tỏ vẻ anh ta có thể tới kiểm tra bất kỳ lúc nào, Quách Quả đành phải tạm biệt chị Vương và Tiểu An với cái chân bị ôm tới mức tê rần, đau khổ dẫn cô bé kia về nhà nghỉ ngơi.
Đến tận khi về đến nhà, đóng cửa lại rồi, lúc này Quách Quả mới kéo cô bé đang ôm chân mình ra, quan sát từ trên xuống dưới một lượt, sau đó thở dài một cái, mở miệng nói chắc chắn "Nhóc là khí linh đúng không "
Lúc ở đồn công an, cô đã phát hiện ra trên người đứa bé này có hơi thở của pháp khí có linh hồn, chỉ khác ở chỗ, pháp khí sẽ mang một chút khí tức hung ác, đặc biệt là pháp khí đã mở linh trí, nhưng kỳ quái nhất là trên người cô bé này lại không có, sạch sẽ như vừa mới ra lò vậy.
Cô bé kia sửng sốt một chút, ngay sau đó mắt trở nên sáng rực lên, hoàn toàn không có ý giấu diếm một chút nào, gật đầu như giã tỏi "Vâng vâng vâng, em là khí linh của chủ nhân."
Trả lời dứt khoát phết nhỉ? Trong lòng Quách Quả dâng lên một cảm giác quái dị, vốn tưởng nó dính lấy cô nhất định là có mục đích gì, sẽ không dễ dàng để lộ ra mới đúng
"Vậy chân thân của nhóc là thứ pháp khí gì?" Cô đành phải hỏi tiếp.
"Chủ nhân quên rồi sao, em là Linh Âm mà "
"Linh Âm?" Quách Quả lại quét mắt nhìn nó thêm lần nữa, "Nhóc biến trở về hình dáng ban đầu cho chị xem nào."
"Vâng, chủ nhân " Linh Âm không hề do dự, thân mình lóe lên, chỉ nghe thấy tiếng "leng keng", đứa bé trước mắt đã biến mất, thay vào đó, trên mặt đất có hai cái chuông lớn chừng đầu ngón tay cái đang nằm im lìm.
Cô nhặt lên quan sát, hai chiếc chuông nhỏ cực kỳ tinh xảo, bên trên tỏa ra linh quang, vừa nhìn đã biết là một pháp khí cấp cao rồi, pháp khí cấp cao kiểu này có thể trở thành khí linh cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, trên chuông còn khắc đầy hoa văn bùa chú pháp thuật nhỏ li ti, xếp thành hàng chạy dọc xuống bên dưới, dần dần hình thành một đóa hoa năm cánh?
Quách Quả thoáng sửng sốt, sao bông hoa này quen thế nhỉ? Cô vội vàng buông pháp khí trong tay ra, xoay người đi vào phòng ngủ, lục tung pháp bào mà cô đã mặc ở kiếp trước lúc xuyên không tới đây, rách tả tơi vì bị sét đánh. Lần mò một hồi lâu, cuối cùng mới tìm được một cái chuông nhỏ giống Linh Âm, nhưng chỉ có một cái mà thôi.
Cô dùng sức xoa lên, quả nhiên ở bên dưới cái chuông, cô phát hiện ra bông hoa năm cánh giống y như thế. Chẳng qua, hoa ở trên thân Linh Âm là do dùng chú hội tụ nên, còn hoa trên cái chuông của cô chỉ đơn giản là do khắc lên.
Tại sao trên thân pháp khí này lại có ấn ký của Linh Tiêu Phong của cô chứ?
"Chủ nhân..." Không biết Linh Âm vào từ lúc nào, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc chuông đã bị hỏng trên tay cô, dáng vẻ như sắp khóc, "Chủ nhân có chuông mới rồi, không cần Linh Âm nữa ư?" Nói xong liền khóc lên nức nở.
⬅ Trước Tiếp ➡