"Ở căn phòng đằng trước kia kìa." Viên cảnh sát chỉ về phía phòng nghỉ trước mặt, "Các cô là bạn của cô ấy, cũng nên giúp đỡ nghĩ cách xem thế nào. Trời sắp tối đến nơi rồi, nếu còn không tìm ra cha mẹ của đứa bé ấy, sợ là đêm nay Tiểu An phải dẫn nó về nhà mình mất, ngày mai từ từ tìm sau vậy."
Hai người gật đầu rồi đẩy cửa ra, quả nhiên nhìn thấy ngay Tiểu An với vẻ mặt khổ sở và buồn bực đang đứng ở bên trong, thân mình hơi cong, trên tay còn cầm một con búp bê, giống như đang khuyên nhủ gì đó. Bên chân cô ấy là một cô bé mặc váy trắng công chúa, cao không tới eo Tiểu An, đang đứng đưa lưng về phía cửa, hai cánh tay nhỏ ôm chặt lấy một chân Tiểu An.
Trên cái bàn bên cạnh hai người còn bày đầy đồ chơi và đồ ăn vặt, nhưng tất cả đều còn mới tinh, rõ ràng là chưa hề được động tới.
"Tiểu An, bạn của em tới thăm em này." Viên cảnh sát nói một câu, rõ ràng là một câu rất bình thường, nhưng không hiểu sao được nói ra từ miệng anh ta lại có hương vị như đi thăm tù vậy, chỉ là đối phương chẳng hề nhận ra.
Tiểu An vui sướng ngẩng đầu lên nhìn "Chị Vương, Tiểu Quả, hai người tới thăm em à " Đấy, càng giống thăm tù hơn.
Tiểu An cười một cái, hơi nhích chân một chút, lại càng nhăn nhó hơn, trên mặt đầy vẻ đau khổ như tù nhân thật vậy.
Mà cô bé đang ôm chân cô ấy hơi quay đầu lại nhìn một chút, đột nhiên sửng sốt.
"Cô bé này rất nhạy cảm, chúng ta đừng tới gần quá " Viên cảnh sát dặn dò hai người, "Đã ôm chân cả ngày rồi đấy, e là sẽ không buông ra ngay đâu…"
Còn chưa nói dứt lời thì đã thấy cô bé vừa rồi còn sống chết ôm chặt đùi người ta, đột nhiên quyết đoán đẩy Tiểu An ra, xoay người phóng vèo về phía mình như một cơn gió, sau đó, ôm chặt... Quách Quả đứng bên cạnh anh ta.
"Rốt cuộc ngài cũng tới đón em rồi " Cô bé bày ra vẻ mặt vô cùng vui sướng, hưng phấn nói một câụ
Viên cảnh sát "..."
Chị Vương "..."
Tiểu An chân đã mỏi nhừ "..."
Ngay sau đó, ba luồng ánh mắt trách cứ lập tức dừng trên người cô.
Quách Quả "..." Cái quái gì thế?
"Không phải em " Cô thật sự không phải người nhà của đứa bé này, "Mọi người đừng hiểu lầm, em không quen biết..."
"Chủ nhân " Cô còn chưa nói xong, cô bé đột nhiên hô to một tiếng.
"..."
Ánh mắt trách cứ càng thêm nặng nề, giống như đang nhìn kẻ phạm tội vậy.
Đậu xanh
"Không phải em mà, không phải đâu, bạn nhỏ à, em đừng có nói linh tinh chứ "
Ánh mắt các người kiểu gì thế hả? Tôi không phải là loại biến thái thích chơi trò chủ tớ đâu nhé
?Д?≡?Д?
"Không, chị chính là chủ nhân của em " Cô bé lại gật đầu khẳng định.
Chủ nhân em gái nhóc ấy Nhóc là đứa nào thế hả?
"Em bé thì không được nói dối đâu, em nhận sai người rồi."
"Em không nhận sai, chị chính là chủ nhân " Cô bé mắt điếc tai ngơ, vẫn bày ra vẻ mặt ngây thơ, ấm ức nói tiếp, "Chủ nhân, em rất nhớ chị, em đã nghe lời chị nói, vẫn luôn ngoan ngoãn đứng yên chờ chị, nhưng em chờ chị lâu ơi là lâu, đến mức sắp ngủ mất tiêu rồi, cũng may là cuối cùng chị đã trở lại."
"Không phải..."
"Đồng chí Quách Quả " Viên cảnh sát đột nhiên quay sang cô với vẻ mặt nghiêm túc, "Phiền cô lấy chứng minh thư ra đây, tôi muốn điều tra một chút."
"..."
Rồi, giờ thì cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không tẩy oan được.
...
Quách Quả không ngờ mình chỉ tiện đường ghé thăm Tiểu An, cuối cùng lại bị kéo vào chuyện này. Cô giải thích một hồi lâu rằng chưa từng gặp đứa bé này bao giờ, nhưng viên cảnh sát cũng không tin cô, thậm chí còn lục lọi xem xét toàn bộ tư liệu của cô, không thiếu cái gì, chỉ thiếu mỗi nước lên trời nữa thôi.