Tại phòng Nhân sự ở một công ty nọ.
"Cô là Quách Quả sao?"
"Vâng, là tôi ạ "
Người phụ trách tuyển dụng nhân sự đọc qua hồ sơ lý lịch ở trên bàn một lần, mày lập tức nhăn thành hình chữ xuyên 川 , nói với vẻ hơi không hài lòng, "Sao sơ yếu lý lịch của cô còn chưa điền hết thế?"
"Tôi điền hết rồi mà " Quách Quả trả lời bằng vẻ mặt rất chân thành.
Người tuyển dụng nhân sự kỳ quái đọc lại sơ yếu lý lịch trên tay một lần nữa, sau đó chỉ vào dòng ở trên cùng, rốt cuộc không nhịn được mà hơi nổi nóng lên "Lý lịch của cô chỉ có mỗi cái tên thế này thôi hả?" Làm HR bao nhiêu năm rồi, anh ta chưa từng thấy cái sơ yếu lý lịch nào lại sơ sài tới mức này, cả một mặt giấy chỉ có đúng một cái tên, ngoài ra chẳng viết thêm gì, nếu không phải đối phương vẫn luôn cười rất thật thà, chắc anh ta đã không nhịn được mà quát bảo cô cút đi ngay rồi.
Quách Quả rụt rè nhìn anh ta một chút, nói hơi ấp úng "À thì... Nếu tôi nói... tôi từng bị mất trí nhớ, nên chẳng nhớ gì về mình cả, thì anh có tin không?"
"..." Khóe miệng người tuyển dụng nhân sự giật nhẹ, mất em gái cô ấy mà mất, làm gì có ai mất trí nhớ mà đến giới tính của mình cũng quên luôn không hả?
Anh ta hít một hơi thật sâu, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng "Rất xin lỗi, chúng tôi thông báo tuyển dụng chức vị trợ lý Tổng Giám đốc, yêu cầu tối thiểu là phải am hiểu ba ngoại ngữ, có bằng Thạc sĩ trở lên, cũng phải có ít nhất hai năm kinh nghiệm ở vị trí tương tự. Tôi nghĩ là cô không phù hợp với chức vị này đâu, cảm ơn cô đã tới đây, tạm biệt "
"Oh..." Nụ cười trên mặt Quách Quả lập tức tắt ngúm, cả người xám xịt đi vài độ. Rồi cô chậm rãi đứng lên, vừa xoay người định đi ra, đột nhiên lại nhớ tới điều gì, bèn quay đầu nói "Thế... Thông báo tuyển bảo vệ của các anh có còn thiếu người nữa không?"
Nhân viên tuyển dụng "..."
Mười phút saụ
Quách Quả mang theo vẻ mặt mờ mịt đứng trên vỉa hè, vẫn còn đang chìm trong nghi ngờ bản thân sâu sắc. Cô không ngờ, ngay cả làm bảo vệ mà người ta cũng không cho. Sờ ba tờ năm đồng trong túi áo, trong lòng không khỏi co rút đau đớn, nếu vẫn không tìm được việc, e là ngày mai cô còn chẳng có đủ tiền đi xe đến nơi phỏng vấn ấy chứ.
Quách Quả nhìn dòng người không ngừng xuôi ngược trên đường, thở dài một tiếng, đành phải rảo bước tới cổng đồn cảnh sát quen thuộc ngay kế bên. Cô nhớ ngày xưa, thầy giáo đã từng dạy, có việc hãy tìm chú cảnh sát
Cảnh sát nhân dân Từ Chính đã tất bật cả một ngày trời, khó khăn lắm mới có một chút thời gian nhàn rỗi để ăn mì tôm. Vừa ngẩng đầu lên nhìn đã thấy bóng dáng quen thuộc đi vào, lập tức bị sặc vì nuốt quá nhiều mì cùng lúc, không nhịn được ho lên khùng khục.
"Anh Từ, anh không sao chứ?" Quách Quả lập tức chạy tới, nịnh nọt vỗ lưng giúp anh ta.
Từ Chính lùi lại phía sau một bước, vừa ho vừa trừng mắt với cô, nói "Cô... Khụ khụ... Cô cô... sao cô lại quay lại đây rồi?" Cô ấy mới đi chưa tới một tiếng mà
Từ Chính thấy hơi đau đầụ Bắt đầu từ một tháng trước, sau khi phát hiện ra cô nàng tự nói là mình bị mất trí nhớ này, cô ấy cứ như một hộ không chịu di dời, một ngày ba bữa chạy tới đồn của bọn họ, thiếu điều thường trú luôn tại đây mà thôi. Người trong đồn bị cô đeo bám tới phát sợ, nhưng cho dù bọn họ có điều tra thế nào cũng chẳng tra được một chút thông tin nào về cô ấy cả, "Chẳng phải lúc nãy cô nói là muốn đi tìm việc, phải đi phỏng vấn cơ mà?"
"Em đi rồi đấy chứ "
"Kết quả thế nào?"
"Tạch rồi." Quách Quả lại trở nên ủ rũ.
Từ Chính sửng sốt một chút, bây giờ xin việc cũng khó thế cơ à?
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Lần Đầu Của Bạn Cùng Bàn
Mẹ Kế Của Nam Chính Trong Truyện Học Đường
Vợ Trẻ Chồng Già, Cuộc Sống Ngọt Ngào Mỗi Ngày
Giấc Ngủ Êm Dịu
Lão Sư Bị Giày Vò Đến Mơ Hồ
Nữ Tổng Và Nam Sinh Trong Cấm Phòng
Đừng Gọi Anh Là Chú, Gọi Là Ông Xã
Vợ Mới Của Tổng Giám Đốc: Tình Yêu Và Bi Kịch
Nghiện Nhảy Cùng Học Sinh Nóng Bỏng
Vợ Nóng Bỏng, Giám Đốc Thêm Sức Mạnh
Dị Năng Quyến Rũ Giữa Tận Thế
Cái Bẫy Dành Cho Tiểu Lang Quân