Thiếu gia chưa từng hồ đồ như vậy, nếu một ngày Thẩm tiểu thư nhớ lại mọi chuyện, không phải tất cả sẽ sụp đổ sao?
Ngày đó ông không dám nghĩ tới, chỉ mong thiếu gia sẽ thật sự hạnh phúc.
Bữa cơm trôi qua một cách nhanh chóng, sau khi ăn xong Thẩm Anh Vi muốn đi dạo vườn hoa ở sau nhà.
Biệt thự này lớn và đẹp đến mức khiến cô muốn đi ngắm mãi.
Hoắc Thiếu Dực thấy cô hứng trí bừng bừng, anh cầm tay cô gái đi đến vườn hoa phía saụ
Đèn ở đây được thắp không quá sáng, để hợp với khung cảnh thơ mộng nơi này mang lại, cô gái nhỏ vừa đi vừa sờ chỗ này một chút, ngó chỗ kia một tí. Cô đi đến gần hồ cá ở giữa khu, nghịch ngợm cúi người cho tay xuống nước.
Hoắc Thiếu Dực sợ cô sẽ ngã xuống dưới, lập tức ngăn cản hành động của cô "Cẩn thận đó."
"Không sao đâu mà, em muốn chơi một chút."
Cô thấy anh lo lắng cho mình quá mức, mặc kệ anh ngăn cản.
Cô đưa tay xuống nước chọc ghẹo mấy con cá cảnh nhìn khá đắt đỏ trong hồ.
Bọn cá này không biết được nuôi thế nào mà lại không sợ người, lúc cô đưa tay xuống chúng còn tưởng có người định cho chúng ăn, bơi về phía tay cô lượn mấy vòng.
Thẩm Anh Vi vô cùng thích thú nghịch đám cá, Hoắc Thiếu Dực không ngăn cản nữa, đứng một bên nhìn cảnh đẹp ý vui.
Đúng lúc này, điện thoại trong túi quần anh reo lên, anh cau mày tỏ vẻ không vui lắm, đã tối rồi còn có chuyện gì không biết.
Thẩm Anh Vi không để ý đến anh, anh không muốn phá hỏng không gian của cô.
Anh đi về phía ghế gỗ được thiết kế vô cùng trang nhã bên kia, lúc này anh mới nghe điện thoại.
Nghĩ cô sẽ không xảy ra chuyện gì, hơn nữa hồ cá bên kia không sâu lắm, anh không lo lắng nên không nhìn bên đó. "Có chuyện gì?"
"..."
Đầu bên kia là người muốn bàn bạc chuyện làm ăn với anh, Hoắc Thiếu Dực đang nói chuyện gì đó.
Nhìn lại Thẩm Anh Vi vẫn đang vui đùa bên kia, xác nhận cô sẽ không xảy ra chuyện gì lần nữa mới lên thư phòng.
Lúc đi qua phòng khách, anh còn dặn dò người làm nếu cô có hỏi anh thì bảo anh ở trên thư phòng.
Thực ra anh chỉ tính lên đó xem qua tập tư liệu được trợ lí Lâm đưa lên hôm trước rồi sẽ xuống chỗ cô ngay, chắc không mất đến chục phút.
Nhưng nào ngờ thời gian này lại có người không muốn chết đi đến phá rối cô gái nhỏ của anh.
Hoắc Thiếu Dực đang nói nốt chuyện cuối để cúp máy, nào ngờ lúc anh kéo rèm thư phòng để nhìn ra vườn sau lập tức thấy một cảnh tưởng làm anh sôi máụ
Có người đang đi về phía cô, nhân lúc bảo bối của anh không chú ý, định khi dễ cô.
Hoắc Thiếu Dực thấy máu trong não mình dồn lên rồi.
Cô ta còn nhân lúc Vi Vi không biết mà đẩy cô vào trong hồ cá, khuôn mặt cô gái nhỏ lúc đó vừa ngơ ngác vừa hoảng sợ khiến anh đau lòng vô cùng.
Hoắc Thiếu Dực mặc kệ công việc, anh quăng chiếc điện thoại trong tay xuống rồi vội vã chạy đến sân saụ Người làm trong nhà đột nhiên thấy anh trở nên dữ dằn như thế thì hoảng sợ vô cùng.
Họ nghĩ lại xem mình có làm sai điều gì không.
Phía bên kia, Thẩm Anh Vi vô cùng mờ mịt khi bị đầy vào hồ cá.
May mà hồ này không sâu, không đến mức khiến cô giãy giụa sặc nước.