Lúc này, Công chúa cũng nghe được lời giải thích của Lý Thắng Gia với mình.
Hắn ta thật sự là lang quân như ý của mình Hiểu tấm lòng của mình đến thế
Ắt hẳn Chúc Bạch Thược nhà họ Chúc kia cũng là cô gái xinh đẹp hiếm có, nhưng nàng cũng chỉ có vẻ ngoài đó thôi, mà còn tới muộn một bước, Lý lang và mình đã yêu nhau say đắm rồi
Cao Dương khẽ nhướng mày, trong đôi mắt đen tối lóe lên chút hứng thú, mỹ nhân chỉ có vẻ ngoài sao? Hắn chưa từng gặp người này.
Trong giây lát, hắn nhớ đến cung nữ mà mình gặp khi còn nhỏ, ánh mắt lại thêm phần căm ghét, những cô gái này làm cho người ta buồn nôn quá.
Vân Châu thấy Hoàng huynh cứ im lặng mãi, không đáp lời người trong lòng nàng ta, nàng ta sợ Lý Thắng Gia khó xử nên bèn dịu dàng nói, “Lý thám hoa, nói vậy là mọi chuyện đều do một mình Chúc tiểu thư kia đơn phương tự nguyện sao? Giữa hai người không có hôn ước?”
Nhìn thấy Công chúa cao quý yếu đuối lại cẩn thận thăm dò mình trước mặt đông người như thế, Lý Thắng Gia cảm thấy Vân Châu hệt như một chú mèo con vừa đáng thương vừa đáng yêụ Lòng Lý Thắng Gia tê dại, còn thấy tự hào.
“Thưa Công chúa, từ nhỏ thần đã là một người dễ mềm lòng, sợ nàng dây dưa làm phiền chuyện học tập của thần, lại thấy nàng khóc thảm thiết nên thần mới buột miệng nói một câu… cũng không tính là hôn ước nhỉ?”
Lý Thắng Gia nói đến một nửa, lại chợt nhớ ra nhà cửa của cha mẹ mình ở Giang Nam cũng là do Chúc Bạch Thược mua, hắn ta sợ sau này bị bóc mẽ nên vội vàng nói thêm, “Sau lần đó, nàng nọ thường hay sỉ nhục thần bằng tiền bạc, vốn dĩ thần đã thề không nhận nhưng bất đắc dĩ gia cảnh nghèo khó, cha mẹ lại mắc bệnh khó chữa nên chỉ đành nhận lấy…”
Nghe đến cuộc sống khốn khó của người trong lòng, Công chúa Vân Châu rất đau lòng, khẽ nói, “Chuyện hôn ước của hai người đã bị lan truyền khắp nơi, chuyện giả cũng thành sự thật rồi… chẳng bằng mời nàng ấy tới kinh thành, trả hết số tiền nàng ấy đã từng tiêu pha vì ngươi, cũng có thể dễ dàng hủy bỏ hôn ước.”
Công chúa Vân Châu vẫn khá là tò mò về bại tướng Chúc Bạch Thược kia, muốn xem xem rốt cuộc Chúc Bạch Thược trông như thế nào.
Lòng Lý Thắng Gia lại rất cảm động.
Công chúa…
Đúng là ngoài ngôn ngữ ra, ánh mắt mới là thứ chủ yếu giữa hai con ngươi hiểu nhau thật lòng hơn.
So với cô gái ngốc nghếch Chúc Bạch Thược kia, Công chúa mới thật sự là người hiểu hắn ta, chỉ cần một ánh mắt là Công chúa đã biết mình đang khó xử chuyện gì, cũng giải quyết thay mình.
Công chúa đúng là tốt bụng và giàu lòng trắc ẩn, dịu dàng nao lòng người.
Cao Dương không còn hy vọng gì với Công chúa Vân Châu nữa nên hắn lười, không quan tâm nàng ta có làm mất mặt Hoàng gia trước đại thần hay không. Mặc dù nói là đánh mất thể diện của Hoàng gia nhưng đa phần là thể diện của chinh Công chúa Vân Châu thôi. Ở cái kinh thành này có ai mà không biết phẩm hạnh của Công chúa Vân Châu như thế nào, thế gia thật sự đã đá Công chúa ra khỏi danh sách con dâu từ lâu rồi.
Chỉ cần hắn không qua tâm thì sẽ không có thị phi kéo tới tìm hắn.