"Chuyện này... Tốt xấu gì gia đình này cũng nuôi cháu lớn như vậy, chúng tôi cũng không thể không gửi chút phí nuôi dưỡng."
Người đàn ông nói như thể câu chuyện là như vậy.
Nhưng Trần Phương Tú một mực muốn tố cáo bà cụ Lục, bên cạnh có Lục Huy là nhân chứng, cùng với bà Vương không sợ làm to chuyện là người làm chứng, mặc dù bọn họ liều mạng giải thích, hai đồng chí cảnh sát vẫn quyết định đưa về đồn thẩm vấn.
Bà cụ Lục đi phía sau mặt đen lại, hai chân không ngừng run lên, miệng liên tục phủ nhận.
Lục Quốc Phú thấy không ổn, định nói giúp bà cụ mấy câụ
Lý Xuân Lan tránh phía sau cửa, sợ bị liên lụy, giật mạnh tay áo anh ta.
Nhưng Lục Quốc Phú không để ý tới.
Lý Xuân Lan hô lên một tiếng, ôm bụng ngồi dưới đất kêu "Quốc Phú, bụng em đau quá..."
Lúc này anh ta mới để ý tới người vợ đang ngã ngồi dưới đất, vội vàng đi qua đỡ "Xuân Lan, em bị làm sao vậy?"
Bà cụ Lục nhìn theo, thấy con trai không để ý tới mình, lại đối xử ân cần với con dâu, tức giận muốn chết.
Bà Vương hóng chuyện vẫn chưa tận hứng, chờ xe cảnh sát đưa bà cụ Lục đi xa, lúc này mới từ trên tường leo xuống.
"Lần này bà Lục lành ít dữ nhiều, các người nói xem, bà ta liệu có ngồi tù không?"
"Mặc kệ bà ta có ngồi tù hay không, ngay cả bị tạm giam hai ngày, bà ta cũng mất mặt."
"Đáng đời Nếu tôi là Phương Tú, sớm trở mặt với bà ta rồi. Cũng không biết bà ta nghĩ cái gì? Cháu trai mình cũng dám bán. Cho dù có không vừa mắt, cũng phải có giới hạn, thật không biết Lục Quốc Bình có phải do bà ta sinh ra không?"
"Con nói gì?" Bà cụ Vương đột nhiên dừng lại.
Con dâu lớn nhà họ Vương thuận miệng đáp "Con hoài nghi Quốc Bình không phải do bà ấy sinh, làm sao ạ?"
"Không phải do bà ta sinh..." Bà Vương thì thầm " Trước giờ mẹ chưa từng nghĩ đến chuyện này..."
Đợi trong sân không còn ai, Trần Phương Tú cũng không nhìn thấy vợ chồng Lục Quốc Phú, cô đứng dậy, gian nan bước vào nhà.
Lục Quốc Phú nhìn thấy, không nhịn được trầm giọng nói "Mẹ tôi hiện tại đang bị giam ở cục cảnh sát, chị vừa lòng chưa?"
Trần Phương Tú không quay đầu "Tôi cũng không ép bà ấy bán Tiểu Huy."
Lục Phú Quốc không nói được câu gì.
Trần Phương Tú ôm hai con trở lại phòng. Lúc nằm lên giường, cả người cô đổ mồ hôi lạnh, như người vừa từ ao nước lên.
Tiểu Lục Đào vội đi lấy chậu nước cùng khăn mặt giúp mẹ lau mồ hôi.
"Đào Đào ngoan lắm."
Trần Phương Tú nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái, vừa nói một câu, nước mắt lã chã rơi.
Cô vội vàng lau đi, lại hỏi con trai "Mẹ đã ngủ mấy ngày rồi?"
Lục Huy đáp "Hai ngày ạ."
"Vậy hai con đã ăn gì? Bà nội có cho các con ăn cơm không?"
Lục Huy lặng im một lúc, sau đó nói "Không cho ạ."
"Vậy mà lại không cho." Trần Phương Tú bị tức đến muốn bất tỉnh, "Vậy cậu con đâu? Sao con không đi tìm bọn họ?"
Lục Huy càng buồn "Con tìm rồi, mợ nói sẽ nói lại với cậụ"
Trần Phương Tú trong phút chốc trầm mặc.
Lục Huy thấy sắc mặt mẹ không tốt, lại nói "Mẹ đừng lo, bọn con có ăn rồi, không sợ đói."
Nhưng Phương Tú không tin " Mẹ không dạy hai đứa nấu ăn, các con có thể ăn cái gì."
Chưa đợi mẹ nói xong, Tiểu Lục Đào ôm nửa túi bánh quy để trước mặt mẹ "Mẹ… ợ… mẹ ăn..."
Trần Phương Tú ngạc nhiên "Bánh quy ở đâu vậy?"
Lục Huy đáp "Đào Đào bảo là cha cho."
"Cha các con quay về rồi?"
Mắt Trần Phương Tú sáng lên, rồi lập tức phủ định suy nghĩ này "Không đúng, nếu Quốc Bình quay về, bà ta nhất định sẽ không bán thằng bé."
Chuyện này, bí ẩn không thể giải thích.
Lục Đào không nói rõ, người khác cũng không thể đoán được.
Nhưng Trần Phương Tú sau khi nghe xong, chẳng nói một lời, lặng im rơi lệ.