Ở thủ phủ tỉnh, vị trí của khu biệt thự này không được coi là đẹp, phải mười mấy năm sau mới tăng giá trị theo sự thay đổi chính sách, hiện tại chủ trương tuyên truyền là nghỉ dưỡng giải trí, đầu tư nghỉ mát.
Mỗi căn biệt thự chiếm diện tích cực lớn. Từ cổng lớn đi vào, ở giữa là đường dành cho xe chạy, hai bên là dải cây xanh rộng lớn.
Châu tiên sinh và chiếc xe hơi không đi vào. Lúc này người phụ nữ đang dẫn họ đi trên con đường nhỏ rợp bóng cây bên trong dải cây xanh.
Hai bên bóng cây rậm rạp, ánh nắng buổi chiều chiếu xuyên qua lá xanh rọi xuống, để lại những cái bóng loang lổ trên mặt đất, mát mẻ mà không âm u lạnh lẽo, mang một hương vị riêng.
Người phụ nữ vừa đi vừa giới thiệu cảnh quan xung quanh cho Tú Phân và Thẩm Huệ Huệ.
Bên ngoài biệt thự mô phỏng thiết kế sân vườn cổ điển, bên trong áp dụng phương án kết hợp Trung Tây. Trong biệt thự có đường xe chạy riêng, dải cây xanh, bãi đậu xe...
Tú Phân mở to mắt, vừa căng thẳng vừa tò mò ngắm nhìn.
Lời người phụ nữ nói, câu nào bà cũng nghe được, nhưng lại chẳng hiểu gì.
Nhìn bộ dạng bối rối chưa từng thấy sự đời, căng thẳng đến mức chỉ dám nhìn chằm chằm vào bông hoa bên cạnh của Tú Phân, người phụ nữ liền nói "Hoa bên cạnh cô là hàng nhập khẩu từ nước ngoài đó, phải tốn mấy trăm tệ mua về thì thôi đi, lại còn đặc biệt khó trồng, đỏng đảnh vô cùng."
Tú Phân đâu thể ngờ, một bông hoa bất kỳ ở đây lại có giá đến mấy trăm tệ
Ngày trước khi bị bố mẹ bán cho Thẩm Dũng, bà cũng chỉ có giá ba trăm tệ thôi... Dù là bây giờ, mấy trăm tệ ở trong thôn cũng là một khoản tiền lớn
Bà giật mình, vô thức lùi xa khỏi bông hoa.
Không chỉ bản thân không dám chạm vào, bà còn kéo cả Thẩm Huệ Huệ. Hai người nép sát vào nhau, chỉ dám đi giữa đường.
Thấy vậy, người phụ nữ thầm cười một tiếng. Khi đi ngang qua mấy miếng gạch có phù điêu trên mặt đất, thấy Thẩm Huệ Huệ sắp giẫm lên, người phụ nữ lại vội vàng nói "Không nhìn ra đúng không, cái này cũng tốn rất nhiều tiền mua đấy. Ban đầu có tiền cũng không mua được, sau này họ thấy thiết kế nhà chúng tôi không tệ, mới miễn cưỡng chịu bán cho chúng tôi. Tốn ngần này này."
Người phụ nữ vừa nói vừa giơ ba ngón tay ra trước mặt Tú Phân.
Tú Phân sững người "Ba, ba trăm?"
"Ba trăm?" Người phụ nữ cười khẩy một tiếng "Là ba nghìn."
Tú Phân lập tức kinh ngạc đến ngây người.
Bà vừa mới từ thôn Phúc Thủy ra, nhận thức về tiền bạc vẫn còn dừng lại ở mức hai nghìn tệ tiền sính lễ khiến con gái lớn của bà phải ở lại thôn Phúc Thủy gả cho một ông già.
Kết quả quay đầu lại đã nghe nói, ở đây một cái cây bình thường cũng tốn mấy trăm, miếng phù điêu trông không có gì nổi bật đặt trên mặt đất kia lại có giá đến ba nghìn?
Tú Phân chỉ cảm thấy thế giới của mình đang nhanh chóng sụp đổ. Một thế giới hoàn toàn mới lạ chưa từng biết đến đang cuốn về phía bà, thế nhưng bà lại hoàn toàn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận.
Thế giới của người giàu có lại là như thế này sao? So với thôn Phúc Thủy thì quả là một trời một vực, là cuộc sống mà trước đây bà chưa từng dám nghĩ tới.