⬅ Trước Tiếp ➡
Thiên Ân không chỉ muốn ở lại, mà còn muốn nhận được sự áy náy và đồng tình của tất cả mọi người.
Bà biết con gái lớn của mình xưa nay lanh lợi, tính toán với bà thì cũng chẳng sao, đằng này đến cả đứa em gái ốm yếu của mình mà nó cũng tính kế...
Tú Phân lạnh toát cả người, cảm nhận sâu sắc rằng đứa con gái này thực sự đã khôn khéo quá mức rồi
"Thiên Ân, con làm mẹ quá thất vọng rồi." Tú Phân lắc đầu, nói "Nếu con đã có chủ kiến như vậy, mẹ cũng không ép con nữa. Sau này con chỉ có một mình, tự chăm sóc bản thân cho tốt."
Nói xong, Tú Phân không nhìn Thẩm Thiên Ân nữa, kéo tay Thẩm Huệ Huệ nói "Huệ Huệ, đi thôi."
Thẩm Huệ Huệ vẫn còn đang hóng chuyện xem kịch, cứ thế bị dẫn ra khỏi cổng lớn, nhét mạnh vào trong xe hơi.
Sau khi Thẩm Huệ Huệ ngồi yên, Tú Phân cũng ngồi vào xe. Hai người họ ngồi ở hàng ghế sau, còn Châu tiên sinh thì ngồi ở ghế lái lái xe.
Tiếng "ầm ầm" vang vọng, sau một trận sấm chớp vang trời, cuối cùng mưa lớn cũng trút xuống.
Dân trong thôn đang vây xem ở cổng nhà họ Thẩm vội vàng chạy vào dưới mái hiên trú mưa, ngoài cửa trống ra một khoảng đất rộng, vừa lúc thuận tiện cho Châu tiên sinh quay đầu xe.
Trong lúc đó, Thẩm Thiên Ân chậm rãi bước ra.
Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao, Thẩm Thiên Ân biết dân trong thôn đang nghĩ gì, cũng biết Tú Phân nghĩ về cô ta như thế nào.
Tiếc thay, Tú Phân và Thẩm Huệ Huệ không hề biết thứ đang chờ đợi họ sẽ là gì.
Tuy thôn Phúc Thủy nghèo khó, nhưng chỉ có Thẩm Dũng là kẻ xấu ở đây.
Đa phần những người dân còn lại đều lương thiện chất phác, chưa bao giờ coi thường người khác.
Hào môn thì lại khác.
Bọn họ có tiền, có quyền, ai nấy đều là tầng lớp thượng lưụ
Nhìn hạng người quê mùa từ nông thôn lên như bọn họ chẳng khác gì nhìn chó hoang.
Thẩm Thiên Ân đã nếm trải đủ mọi đau khổ. Cho dù có chết, cô ta cũng không muốn lại phải đi theo Tú Phân quay về một cách thảm hại như vậy vào lúc này.
Nghĩ đến ánh mắt Tú Phân nhìn mình lần cuối trước khi đi, Thẩm Thiên Ân không kìm được siết chặt nắm đấm.
Cả kiếp trước và kiếp này cộng lại, suốt hai kiếp người, đây vẫn là lần đầu tiên cô ta thấy Tú Phân lộ ra vẻ mặt như vậy.
Ánh mắt thất vọng tột cùng đó gần như đâm nhói vào lòng Thẩm Thiên Ân.
Nhưng cô ta sẽ không hối hận về quyết định của mình.
Kẻ tỉnh táo giữa đám đông, mãi mãi là kẻ cô đơn và lạc loài.
Đợi đến ngày Tú Phân và Thẩm Huệ Huệ lưu lạc đầu đường, lại nhìn thấy cô ta lộng lẫy huy hoàng, bọn họ sẽ biết ai mới là người cười đến cuối cùng
Tiếng động cơ xe hơi gầm lên vang tới, Thẩm Thiên Ân đứng yên dưới mái hiên, cười lạnh nhìn chiếc xe dần dần đi xa.
...
Thẩm Huệ Huệ ngồi trong xe thấy Thẩm Thiên Ân bước ra, còn tưởng cô ta lại sắp giở trò gì nữa.
Dù sao cũng là nữ phụ độc ác trong tiểu thuyết, chuyện khác thì khó nói, nhưng về khoản chọn đàn ông, mắt nhìn của cô ta sẽ không kém đến mức đó, không đến nỗi vì hai nghìn tệ mà gả cho lão Chụ
Cô ta nói những lời này chắc chắn chỉ là kế tạm thời, không chừng trong lòng còn đang tính toán mưu mẹo gì đó.

⬅ Trước Tiếp ➡