Thẩm Thiên Ân vừa định gật đầu đồng ý. Nào ngờ giây tiếp theo, Thẩm Dũng đang nằm sõng soài dưới đất bắt gặp ánh mắt của Châu tiên sinh và những người dân trong thôn, sợ đến run bắn cả người, lập tức la lớn "Tôi có nói gì đâu Từ sáng sớm tôi đã ở cùng các người, ngay cả lúc ăn cơm cũng đang bàn chuyện ly hôn, làm gì có thời gian gặp chúng nó Cùng lắm là lúc nói chuyện tiền sính lễ bị nó nghe lỏm được thôi, chứ tôi không hề nói chuyện riêng với nó Cả ngày hôm nay, bất kể là Thiên Ân hay Huệ Huệ, tôi cũng chưa gặp riêng đứa nào "
Thôn trưởng cũng đứng ra nói "Chuyện này thì đúng, cả ngày tôi đều ở cùng Thẩm Dũng, đúng là ông ta chưa hề gặp riêng Thiên Ân và Huệ Huệ."
Có thôn trưởng làm chứng, mọi người đều tin lời Thẩm Dũng, ánh mắt lại đổ dồn về phía Thẩm Thiên Ân lần nữa.
Thẩm Thiên Ân nghiến chặt răng.
Không ngờ Tú Phân lại là người đầu tiên nhận ra sự bất thường của cô ta.
Nhưng may mà chuyện sống lại này quá kỳ lạ, chỉ cần cô ta không nói thì không có ai đoán ra được.
Dù sao bất kể là cô ta của kiếp trước hay cô ta của kiếp này thì đều là Thẩm Thiên Ân, chẳng có gì phải sợ cả.
Chỉ cần cô ta không thừa nhận, người khác cũng chẳng làm gì được cô ta.
Bây giờ trong lòng cô ta chỉ xác định rõ một điềụ
Đó là bất kể xảy ra chuyện gì, hôm nay cô ta tuyệt đối sẽ không theo Tú Phân rời khỏi đây
Trở về hào môn tưởng chừng vẻ vang nhưng thực chất đau khổ vô cùng, cuối cùng cô ta không chỉ lưu lạc đầu đường xó chợ mà còn chết một cách thê thảm...
Cô ta mới sống lại mấy tiếng trước, đã đích thân trải qua cái chết, cảm giác kinh hoàng đó vẫn còn lưu lại rõ ràng.
Nghĩ đến kết cục kiếp trước của mình, toàn thân Thẩm Thiên Ân run lên.
Khó khăn lắm mới trở về năm mười lăm tuổi, bất kể thế nào thì cô ta cũng không thể đi lại vết xe đổ của kiếp trước.
Cô ta nhất định phải ở lại thôn Phúc Thủy, trở thành con cưng của cả thôn. Còn cái vai tiểu thư hào môn chết thảm đó, nếu nhất định phải có người đóng thì cứ để Thẩm Huệ Huệ đóng đi.
Bọn họ có xuất thân giống nhau, ngoại hình giống nhau, chị em song sinh hoán đổi cuộc đời là chuyện hết sức bình thường.
Vừa rồi tuy Thẩm Dũng không cho Thẩm Thiên Ân cơ hội đổ vỏ, nhưng lời nói của ông ta lại gợi ý cho Thẩm Thiên Ân.
Thẩm Thiên Ân úp úp mở mở nói một câu "Hắn đã nói, chỉ cần con chịu nhận lời hắn, tiền sính lễ và tiền trong nhà đều sẽ giao cho con quản lý."
Lời cô ta vừa dứt, cả sân lặng ngắt. Tất cả mọi người đều trợn mắt, nhìn cô ta với vẻ mặt khó tin.
"Hắn... Tiền sính lễ... Đừng nói người đang được nhắc đến là lão Chu mổ lợn nhé?"
"Ngoài lão Chu ra còn ai nhắc đến tiền sính lễ nữa?"
"Lão Chu đã nói chuyện với Thiên Ân?"
"Đưa tiền sính lễ cho cô ta quản lý à... Đúng là rất cưng vợ đấy."
"Cưng cái rắm Ông quên lão Chu bao nhiêu tuổi rồi sao? Còn lớn tuổi hơn cả Thẩm Dũng nữa Đứng cùng Thiên Ân trông như bố con... Ọe, đúng là không biết xấu hổ "
"Vậy là Thiên Ân đồng ý rồi?"
"Thiên Ân thật sự để mắt đến lão Chu sao?"
"Lão Chu đã đồng ý đưa tiền sính lễ cho con bé rồi, chuyện này còn giả được sao "