⬅ Trước Tiếp ➡
Thôn trưởng cũng nhanh chân bước tới, giữ chặt tay Thẩm Dũng rồi nói "Thẩm Dũng, ông làm gì vậy, bọn trẻ còn ở đây mà "
Thẩm Dũng bị ông thôn trưởng giữ tay, liếc nhìn đám người đang căm phẫn, lại nhìn người đàn ông đang ngồi trong chiếc xe hơi cách đó không xa.
Dường như đã nghe thấy tiếng động, người đàn ông quay đầu nhìn về phía này.
Cách một khoảng xa như vậy, rõ ràng đến mặt đối phương còn không nhìn rõ, nhưng Thẩm Dũng lại cảm thấy có một ánh mắt đầy cảnh cáo đang chiếu vào người mình.
Nếu ông ta thật sự động thủ, e rằng người đàn ông kia sẽ xuống xe đi tới đây.
Dân trong thôn chỉ nhìn thấy mái tóc hoa râm của người đàn ông, tưởng là một ông già bình thường.
Nhưng chỉ có Thẩm Dũng và thôn trưởng mới biết, tuy tóc đã hoa râm, nhưng thực ra người đàn ông kia không hề già, trông chỉ khoảng ba bốn mươi tuổi.
Người đàn ông kia cao lớn vạm vỡ, người toàn cơ bắp, nhìn là biết không dễ chọc.
Lúc nhìn Thẩm Dũng với vẻ mặt vô cảm, ánh mắt đó như đang nhìn một kẻ đã chết.
Nếu là những người dân bình thường trong thôn, e rằng không nhìn ra được gì.
Nhưng Thẩm Dũng lăn lộn trong sòng bạc, đã gặp qua đủ loại hạng người tam giáo cửu lưụ
Tuy chẳng có bản lĩnh gì, nhưng ông ta lại luyện được cặp mắt tinh tường.
Chỉ cần một ánh mắt, Thẩm Dũng liền biết người đàn ông này tuyệt đối không đơn giản.
Cho nên người vợ bị đánh mười mấy năm đột nhiên quay về đòi ly hôn, nếu là trước kia thì Thẩm Dũng đã sớm vung nắm đấm dạy dỗ Tú Phân rồi. Nhưng lần này ông ta lại ngoan ngoãn nghe thôn trưởng hòa giải, thậm chí còn đồng ý đề nghị mỗi người một đứa con gái.
Ông ta không phải kẻ ngốc, biết rõ đối phương không dễ chọc thì sao lại cứng đối cứng chứ.
Nhưng con gái cũng là giới hạn cuối cùng của ông ta.
Người của sòng bạc đã sớm ra tối hậu thư, nếu còn không trả tiền thì sẽ chặt đứt ngón tay ông ta.
Thẩm Dũng bắt buộc phải lấy được hai nghìn tệ tiền bán con gái để trả nợ.
Nghĩ đến đây, Thẩm Dũng nói "Mọi người đều thấy cả rồi nhé, không phải Thẩm Dũng tôi nóng tính, mà là mụ đàn bà này quá đáng ăn đòn Hôm nay tôi sẽ làm người văn minh một lần, nói thẳng ở đây."
"Tú Phân, một là đừng ly hôn, mày tiếp tục làm vợ tao, hai đứa con gái cứ để yên ở nhà, ít nhất năm nay tao sẽ không để người ta đón con đi. Hơn nữa tao hứa với mày, đảm bảo không bao giờ động tay đánh mày nữa "
"Hai là mày mang một đứa đi ngay bây giờ, đi tìm thằng nhân tình của mày đi. Tuy Thẩm Dũng tao thật thà, chẳng có bản lĩnh gì, nhưng cũng không phải là kẻ dễ bắt nạt. Mày mà dám dẫn cả hai đứa con gái đi, tức là mày đã chặt đứt đường lui của Thẩm Dũng tao, là muốn lấy mạng tao "
"Chọc giận tao rồi, cùng lắm là tao liều cái mạng cùi này, tao sẽ khiến chúng mày không ai đi được hết "
Ông ta nói vậy, tuy không động thủ nữa nhưng bộ mặt bất chấp đạo lý đó lại cực kỳ đáng ghét.
Tuy cơ thể của Tú Phân vẫn không ngừng run rẩy, nhưng vẻ mặt của bà lại càng thêm kiên định.

⬅ Trước Tiếp ➡