Trần Thanh Lan sửng sốt bối rối. Không phải giám đốc
Trương ư? Vậy người đàn ông đêm qua là ai? Trân Thanh Lan
vẫn căm hận người đàn ông cướp đi sự trong sạch của mình,
nhưng nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Lưu Ngọc Tuyết lúc này, cô
mỉm cười chế giêu. Nỗi tức giận cũng theo đó mà giảm đi một
chút. Lưu Ngọc Tuyết giận đến mặt đỏ bừng, muốn đi lên đánh
Trần Thanh Lan, nhưng Trần Hùng lại quát lớn.
Ông ta không yêu thương cô con gái này, chỉ là nghiêm
khắc chất vấn, "Nói, hôm qua mày đi đâu?"
Trần Thanh Lan nhìn ba mình, cố nén nỗi chua xót trong
lòng: "Sao, ông không được toại nguyện vì chưa bán được tôi,
thất vọng..."
Cô chưa kịp nói hết, Trân Hùng đã tát cô một cái.
Đầu Trần Thanh Lan lập tức nghiêng qua một bên, má phải
đau rát, khóe môi còn chảy tơ máu.
Cô quật cường không nói một tiếng nào, nhìn thẳng người
trước mặt.
Vì cãi vã với con gái, Trân Hùng tức giận đến ngực phập
phồng, "Mẹ mày dạy mày như vậy sao?”
"Ông có tư cách gì nhắc đến mẹ tôi! Nếu không phải ba
tháng trước ông mang Lưu Ngọc Tuyết cùng cái đồ con hoang
kia vào nhà thì sao mẹ tôi có thể nhảy lầu tự vẫn? Hài cốt bà ấy
chưa lạnh mà ông đã ép tôi lấy chồng, đây là điều người ba nên