phụ nữ thấp hèn thế này, em biết là anh cố ý chọc tức eml” Lý
Tâm Ly mặc kệ việc bị người khác nhìn thấy mặt mình, giận dữ
trừng mắt nhìn Trân Thanh Lan.
Ánh mắt Hàn Duy Thái âm trầm nhìn Lý Tâm Ly, sau đó cười.
Rốt cuộc người phụ nữ này lấy tự tin ở đâu ra vậy?
“Cô ấy thấp hèn sao? Tôi cảm thấy so với cô, cô ấy còn cao
quý hơn nhiều”
Trần Thanh Lan vừa định mở miệng giải thích, cô không
muốn vô duyên vô cớ trở thành lá chắn, còn rước vào mình mỗi
thù hận lớn như vậy.
Nhưng mà, vừa mở miệng, đã bị một luông hơi thở lạnh lão
bao trùm, giây tiếp theo, môi bị chặn lại.
Cô mở to mắt, ngây ngốc.
Đến nỗi quên cả phản ứng.
Lòng tự trọng của Lý Tâm Ly bị đả kích.
“Hàn Duy Thái, anh sẽ hối hận” Dứt lời, Lý Tâm Ly đứng dậy
chạy khỏi nơi xấu hổ này.
Môi của Hàn Duy Thái rời khỏi Trân Thanh Lan, cô vẫn chưa
kịp hoàn hồn.
“Sao vậy, không phải là nụ hôn đầu đấy chứ?”
Bọn họ cách rất gân, hơi nóng trong lời nói của Hàn Duy