⬅ Trước Tiếp ➡

chuyện này cho cô biết.
"Diệp tiên sinh và mẹ Jasmine đã quen nhau mười mấy năm, việc làm ăn của Diệp gia lan rộng khắp toàn cầu, gia tộc của mẹ Jasmine là đối tác mậu dịch thân mật nhất của bọn họ ở Châu Âụ" Tuyến đường thủy vận chuyển khắp châu Âu kia chính là do Diệp gia tu sửa.
Lúc Dì Lưu nói chuyện này ra còn sốc đến mức bị líu lưỡi.
Có thể ở khu biệt thự tấc đất tấc vàng, xây dựng một tòa thành chiếm diện tích rộng lớn như thế, cô đã biết bối cảnh của anh không giàu thì quý.
Hôn nhân liên quan đến gia tộc và lợi ích, độ phức tạp của nó vượt xa tưởng tượng của cô.
Cô đã biết điều đó ngay từ đầu, nhưng vẫn bị mắc kẹt trong bẫy tình này.
Người đàn ông hạ cửa sổ xe xuống, anh châm một điếu thuốc, yết hầu lăn lộn lên xuống.
"Em biết đấy, anh sẽ không ly hôn." Cô cười khổ, đương nhiên cô biết chuyện này.
Nhưng, cô không cam lòng.
Hốc mắt An Lan ửng hồng, cô quay đầu nhìn chăm chú vào mắt anh rồi tách hai chân của mình ra với anh, để lộ ra vùng đất hơi sưng lên ở giữa hai chân, nơi đó có một đóa hồng vẫn còn ướt.
Ánh mắt người đàn ông dưới đèn đường trở nên sâu hơn, anh phả khói thuốc từ đôi môi mỏng của mình.
Cô vươn tay ra vuốt ve bàn tay thon dài của người đàn ông trên bộ phận điều khiển xe, sau đó vân vê đầu ngón tay, đốt ngón tay của anh, từng chút từng chút một.
"Anh có cảm giác với em mà, không phải sao?" Dục vọng của anh nhiều đến thế, thằng nhỏ lại lớn như vậy, liệu anh có thể thỏa mãn với cuộc sống vợ chồng nhưng phòng đơn gối chiết lâu ngày hay không?
"Em đối với anh cũng là.." Cô dùng một tay khác vuốt ve đóa hồng, để nó dính chút mật hoa trong nhụy.
Đôi môi đỏ mọng của người phụ nữ khẽ nhếch lên, ánh mắt mông lung nhưng vô cùng mê hoặc nhìn chằm chằm vào anh.
Nhụy hoa của người phụ nữ tiết ra một dòng nước mật ngọt thấm ướt ghế ngồi bằng da dưới thân, An Lan khẽ thở hổn hển, ánh mắt quyến rũ của cô như móc câu cướp mất linh hồn anh.
Người đàn ông nhắm mắt lại rít một hơi thuốc thật dài, rồi anh đột nhiên dụi tắt điếu thuốc, bóp cằm An Lan và nói với cô "An Lan, em biết điều này có nghĩa là gì không?" An Lan dụi má vào trong lòng bàn tay anh, đôi mắt của cô đỏ hoe vì hứng tình, cô cười đáp "Em biết, sau này em chính là người tình bí mật của anh ở Trung Quốc.." Không đợi An Lan nói xong, anh đã ngang ngược hôn cô, cái lưỡi to khỏe không nói lời nào quấn lấy vị giác mềm mại bến trong, muốn cướp đi tất cả không khí trong phổi cô.
Nước mắt An Lan trào ra, vị của chúng khiến lòng cô thấy vừa đắng vừa mặn, nhưng cô vẫn đáp lại nụ hôn vội vã của anh.
Hai người quấn quýt lấy nhau hăng say đến mức sớm đã quen thuộc với đối phương, không thể tách rời, khi đang dùng môi hòa quyện dịch vị lẫn nhau, anh bế cô ngồi lên đầu gối của mình.
An Lan thở hổn hển ôm lấy cổ anh.
Anh mê say hôn lên cần cổ trắng nõn, xương quai xanh của cô, rồi miết nhẹ một đường đi thẳng xuống phía dưới, cắn lấy bầu ngực của cô.
Cô ôm vai anh rồi nhắm mắt lại, ưỡn ngực lên, mặc cho sống mũi cao thẳng của anh cứ cọ vào ngực mình.
Cô tỉnh táo nhìn bản thân dần trở nên


⬅ Trước Tiếp ➡