Cố Hoàn gằn giọng, Nghi Thường nhìn hắn rồi nhìn xuống hạ thân, tuy không nhìn thấy nhưng cảm giác trướng đau rất khó chịu, hồ nghi hình dung được triệu chứng bất thường.
Nhưng mà. Ý niệm đã hơi xuôi xuôi theo hắn, nhưng mà cô vẫn còn chưa quyết..
Nhưng mà cái gì, đâu phải anh chưa từng nhìn, thậm chí anh còn
Được rồi đừng nói nửaEm đồng ý là được chứ gì
Nghi Thường quả thật không có can đảm để nuốt trôi mấy lời vô sỉ của Cố Hoàn, hắn luôn là vậy, có trách chỉ là da mặt cô quá mỏng, không thể sánh được với tên đàn ông nàyHắn phì cười đắc ý vén váy ngắn Nghi Thường đang mặc lên, đem quần lót kéo qua một bên, quan sát dáng dấp tội nghiệp của nụ hoa bên trong. Nơi đó, từng vô số lần bao lấy hắn, vừa chặt vừa nóng, lại vừa nhuyễn vừa nộn, thấm ướt mẫn cảm, tạo cho hắn khoái cảm vô hạn cùng thỏa mãn vô cùng. Hiện tại hai cánh hoa do từng bị cự vật to lớn nong vào, thật lâu còn chưa hợp lại, sưng đỏ lợi hại, còn dính một ít dịch màu trắng. Nhìn một màn kinh diễm, nụ hoa phấn hồng sưng đỏ muốn rướm máu của Nghi Thường làm cổ họng hắn khô khốc, nuốt lấy một ngụm nước bọt, âm thanh trở nên khàn khàn nói.
Hơi sưng một tí, Anh giúp em bôi thuốc một chút liền khỏi
gì chứ Không
Bé con, anh không có nhiều kiên nhẫn
Thấy sắc mặt hắn cả giận Nghi Thường im bặt, nhìn theo bước chân hắn đi lại tủ gỗ lục lọi rất nhanh tìm được lọ thốc mỡ vị bạc hà, Chết tiệtCái tên này lúc nào mua dự trữ thứ này, có phải hay không hắn đã dự tính trước sẽ đem tiểu huyệt của cô thao đến sưng tấy?Trong lòng Nghi Thường oán thán, cảm giác bản thân tất cả giống như bị Cố Hoàn thao túng, sắp đặt Tìm được thuốc, Cố Hoàn về lại ghế ngồi chẳng hỏi qua ý kiến rất tự nhiên mà mở rộng 2 chân Nghi Thường tỉ mỉ giúp cô bôi thuốc. Thuốc mỡ dễ chịu mát mẻ theo ngón tay hắn một chút lại một chút thâm nhập vào cơ thể cô, động tác rất quen thuộc, việc này từ lúc bọn họ phát sinh quan hệ đã làm qua không biết bao lần. Nghi Thường dù có xấu hổ đến mức gương mặt sắp đổ máu nhưng sự thoải mái từ dược tính mang đến khiến cô không chối từ, cho đến khi thanh âm khàn khàn của Cố Hoàn vang lên..
Đây là của anh, hay là của em nhỉ?
Hắn vừa bôi thuốc,tiện thể trêu đùa khuấy đảo hoa huyệt Nghi Thường một cách công khai, tối qua hắn đều cố ý xuất trong, thậm chí sau khi bắn tinh còn không có rút cự thú ra nên sáng nay dù Nghi Thường có tắm rửa rất lâu vẫn không thể rửa hết mầm mống hắn xuất vào cơ thể cô. Theo động tác bước đi, tinh dịch ứ đọng lại chảy xuống, hiện tại đã chảy xuống cửa huyệt cho tên nam nhân này đùa bỡn
Rõ ràng là của anh Nghi Thường thuận miệng đáp, những trường hợp như thế này cô không bao giờ nhận thiệt về mình.
Thật vậy sao? Nhưng anh nhớ tối qua em cũng xuất ra không ít
Anh.. Xấu xa Cô đỏ mặt đánh mạnh lên vai hắn.
Được rồi, đừng giận. Cứ coi như là của anh và em hòa vào
Hắn nói mát mẻ, nhưng hàm ý lại thâm sâu biến thái, Cái gì mà của anh và em hòa vào chứ? Cái tên chết tiệt này. Hắn không dùng thân thể hành hạ cô cũng có thể dày vò lí trí cô bằng những ngôn từ thô thiển mà khi có riêng 2 người hắn mới dùng
Đã xong chưa?
Cảm thấy quá trình hắn bôi thuốc như hàng thế kỷ, Nghi Thường không khỏi nghi hoặc tên này thừa nước đục thả câu.
Đừng gấp, thuốc này vừa bôi vừa xoa mới có tác dụng tốt nhất, chỗ đó của em mới nhanh chóng hết sưng
Cố Hoàn trầm giọng giải thích, nghe có vẻ hắn thật sự đặt sức khỏe cô lên hàng đầu nhưng mà hành động của hắn lại khiến cô không thấy là vậy?Đành rằng như hắn nói vừa thoa vừa xoa nhưng có cần phải lâu như vậy không, có cần vuốt ve, thậm chí đầu ngón tay còn cố tình miết vào hoa hạch đáng thương đang trốn tránh của cô không? Đúng là cái tên này chỉ giỏi bắt nạt cô, thế nhưng cô lại không có biện pháp với hắnThậm chí dưới sự đùa bỡn này, trong cơ thể lại sinh ra phản ứng hư không, ngứa ngáy làm Nghi Thường khó nhịn, cánh môi hồng phát ra tiếng rên rỉ nhè nhẹ như mèo con.
Tiểu yêu tinh, muốn sao?
Cố Hoàn tà ý hỏi, phản ứng của cô làm sao qua được mắt sói của hắn.. Vừa nói hắn vừa gập đầu ngón tay hướng lên khối thịt mềm bên trong ấn ấn đổi lại hàng loạt tiếng rên rỉ của Nghi Thường.
Không.. không muốn. Còn rất trướng
Cô khóc không ra tiếng, cố che giấu dục vọng. Biết rõ bản thân đang khát cầu nhưng cô vẫn chưa hẳn mất đi lý trí. Cố Hoàn cũng vậy, ngoài miệng trêu đùa thế thôi chứ thật ra hắn cũng không nở ngay lúc này muốn cô, đóa hoa đáng thương kia sẽ không chịu nổi. Hắn nhanh chóng bôi thuốc, sau đó chỉnh sửa lại váy áo cho Nghi Thường, sủng nịnh bế cô nằm lên ghế sofa ngoài phòng khách.
Mệt mỏi cả đêm, nghỉ ngơi nhiều một chút
Hắn ôn nhu, vuốt ve mấy sợi tóc rũ xuống gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, quan hệ giữa cô và hắn chỉ mới vừa bắt đầu. Từ đây đến cuối đời còn rất rất nhiều thời gian, chẳng việc gì phải nóng vội để rồi ảnh hưởng tính phúc về sau Cố Hoàn toan tính.
22:
Thời gian thấm thoát trôi qua, kỳ hạn nửa tháng công bố kết quả đã đến Nghi Thường tít mắt khi bao nhiêu nỗ lực được đền đáp xứng đáng, cô trúng tuyển vào Đại học B kinh tế như mong ướcDuy chỉ có một điều không vui là cô chỉ được chung ngành chứ không chung lớp với Cố Hoàn. Vì hắn là sinh viên được nhà trường tuyển thẳng nên được xếp học riêng cùng với những học sinh ưu tú khác. Nhưng cũng không quá thất vọng, dù sao thì vẫn chung trường, cách vách tường hay mấy bậc cầu thang đối với Nghi Thường mà nói chẳng có gì đáng ngại
Mặc khác vì đại học B cách khá xa Cố gia, nói xa thì cũng không đúng chỉ mất hơn nửa giờ lái xe nhưng vì để tiết kiệm thời gian đi lại nên Cố Hoàn quyết định mua hẳn một căn hộ cao cấp ngay cạnh trường để hắn cùng Nghi Thường ở trong thời gian tới. Nên nếu nghĩ tích cực hơn thì việc tách lớp phân chia thế này cũng khá thú vị, lịch học khác biệt, không có quá nhiều cơ hội trước mặt mọi người trình diễn màn solo ân ái thì việc che đậy mối quan hệ này sẽ dễ dàng hơn. Dù sao thì hiện tại cả 2 đều chỉ là sinh viên, việc sống chung cùng bạn trai ( bạn gái ) quá sớm sẽ ít nhiều nảy sinh bàn tán, điều đó không tốt cho danh tiếng cả 2, nhất là Cố Hoàn hắn là phú nhị gia, là người sẽ kế thừa Cố thị trong vài năm nữa nên việc giữ hình tượng ngay từ lúc này không gọi là sớm
Trong suy nghĩ, Nghi Thường tưởng tượng cuộc sống sau này của mình và Cố Hoàn rất nhanh thôi, chỉ vài năm nửa chờ Cố Hoàn thành công thừa kế Cố thị thì 2 người sẽ kết hôn sống những ngày hạnh phúc. Càng nghĩ đến Nghi Thường càng không nhịn được mà nở nụ cười mãn nguyện
Trông em có vẻ rất vui. Nói, có phải đang nghĩ xấu anh
Cố Hoàn cất giọng hỏi, nãy giờ hắn im lặng quan sát cô rất lâu xem xét từng biểu tình trên khuôn mặt, ban đầu là hơi đăm chiêu ủ dột sau đó chẳng biết nghĩ đến cái gì lại phá lên cười một cách đầy tùy hứng làm người bên cạnh là hắn cực kỳ khó hiểu?
Ohh..Không, không có.
Nghi Thường giật mình khi phát hiện bộ dạng xấu hổ của mình bị Cố Hoàn bắt thóp, cô hơi sửng người, điều chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn trên Sofa cố tỏ ra bình tĩnh. Nếu để hắn biết được trong cái đầu nhỏ của cô đang nghĩ đến tương lai một gia đình nhỏ của bọn học chắc chắn sẽ trêu chọc cô đến chui xuống lỗ mất.
Nói dối, nếu như không phải tại sao lại cười vui vẻ đến vậy?
Từ nhỏ Nghi Thường cùng hắn lớn lên, làm sao hắn không biết được nhóc con này đang nghĩ gì, chỉ có khi nghĩ đến Cố Hoàn hắn thì cô mới trưng ra bộ dạng như lúc nãyLại còn chối, xem hắn là tên ngốc sao?
Em nói dối
Em không có
Hắn ác ý, bàn tay to lớn kéo Nghi Thường ngã vào trong lòng mình, nâng lên gương mặt nhỏ nhắn chỉ để nhìn chăm chăm vào mắt cô. Ánh mắt long lanh như mèo con liên tục chớp đảo, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để Cố Hoàn vạch trần tật gạt người của cô, nhưng hắn vờ như thuận theo, khàn giọng.
Nếu không nghĩ xấu cho anh, vậy thì em đang nghĩ gì, nói xong liền tha cho em. Còn không thì
Lời chưa nói hết, bàn tay Cố Hoàn bắ đầu vẽ loạn trên cơ thể Nghi Thường, từ chiếc cổ trắng ngần lần xuống 2 vai, rồi xương quai xanh thậm chí còn thấp hơn như thế..
Ưm.. Cố Hoàn, đừng trêu
Nghi Thường dù có bướng bỉnh đến mấy trước kích thích của hắn cho dù là chỉ nhợt nhạt như vậy cũng đủ khiến cô có phản ứngNhưng hiện tại cô không có hứng thú cùng hắn vờn nhau, cô còn đang lo lắng cho tương lai, vì chuyên ngành kinh tế vĩ mô mà cô theo học cho xứng tầm với Cố Hoàn cực kỳ gian nan nếu không muốn nói là bất kham so với năng lực mà cô có.
Muốn anh dừng lại cũng được. Nói, rốt cuộc em đang nghĩ ngợi chuyện gì?
Em.. em chỉ nghĩ về việc sau này chúng ta được học cùng trường nên mới vui vẻ như vậy?
Nghi Thường cắn cắn môi thú nhận, Cố Hoàn nghe xong tuy trong lòng hắn tin tưởng nhưng cảm thấy chưa thõa đáng. Chuyện cô thi đỗ Đại học B như ý nguyện, bọn họ sau này được học cùng trường tuy là thích thật nhưng đâu đến mức khiến cô cười đến toét miệng như vậy Đinh ninh rằng còn có ẩn tình sâu xa hơn..
Chỉ vậy thôi à? Tại sao anh vẫn cảm thấy em còn chuyện giấu anh
Không có em chỉ suy nghĩ có vậy?
Bởi người ta nói kẻ nối dối luôn luôn tự mình phô bày, bộ dạng của cô hiện tại gần như đã bán đứng cô. Cố Hoàn càng nghe càng khả nghi, xem ra con mèo hoang này của hắn được hắn chiều chẳng những bướng bỉnh mà còn thêm tật nói dối lừa người
Thật sao
Hắn gằn giọng, đầu ngón tay lần xuống giữa 2 chân Nghi Thường thành thạo tìm đến nơi tư mật, len lỏi tiến vào bất chấp cô giãy dụa và phản kháng
23:
Cố Hoàn,.. đừngưm..
Cảm giác rõ ràng đầu ngón tay của Cố Hoàn len lỏi bên trong vách tường làm Nghi Thường sửng sốt, vội lên tiếng ngăn cản nhưng cái miệng nhỏ chưa nói được mấy lời liền bị hắn ngăn lại bằng nụ hôn mãnh liệt. Nhiệt tình như lửa, Cố Hoàn đã quá quen thuộc sự mẫn cảm ở cô gái của mình nên mọi hành động của hắn gần như đều đánh thức dục vọng bản năng của Nghi Thường
Ưm Đừng.. Không được
Cố gắng vùng vẫy, lợi dụng khoảng cách khi hắn ban đặc ân cho cô hô hấp, Nghi Thường nằng nặc phản kháng. Nhưng mọi nỗ lực dường như chẳng được đền đáp, đầu lưỡi ai kia vẫn thành công chiếm giữ khoang miệng ngọt ngào, luồn lách bên trong cứ như muốn hút hết dưỡng khí của Nghi Thường. Theo bản năng sinh lý, Nghi Thường từ phản kháng chuyển sang phản ứng, bản thân cô trước giờ dưới sự kích thích trêu chọc của Cố Hoàn chưa bao giờ biểu tình thành công, tất cả đều bị tên nam nhân này ăn sạch không nhả xương.
Trong không gian phòng khách yên ắng, sáng trưng hiện tại chỉ còn tồn tại thứ âm thanh ưm..ư cùng tiếng thở gấp nặng nề đầy mê luyến của đôi uyên ương trong cao trào kích tình. Chẳng biết nụ hôn ấy kéo dài bao lâu, chỉ biết đến khi đầu lưỡi cả 2 có truyền đến cảm giác tê dại mới chấm dứt, lí trí kéo về Nghi Thường nhận thức được váy áo mỏng manh của cô đã sớm bị vứt dưới sàn nhà, còn Cố Hoàn vẫn như cũ vùi vào cổ cô mà hôn liếm Chợt nhận ra bọn họ đã bắt đầu làm tìnhMọi chuyện diễn biến quá nhanh, vốn dĩ ban đầu còn muốn trêu đùa, phản kháng nhưng chỉ sau 1 cái hôn, 1 cái ôm của Cố Hoàn thì cô đã buông xuôi tất cả cùng người đàn ông của mình trầm luân
Cố Hoàn đẩy ngã cô nằm lên ghế sofa, từ trên nhìn xuống một thân ảnh kiều diễm chỉ còn duy nhất bộ Bikini che chắn bớt đi phần nhạy cảm. Da thịt trắng mịn tinh tế chi chít những dấu hôn lúc nãy càng làm Cố Hoàn miệng đắng lưỡi khô, yết hầu hắn rung rung nuốt xuống một lượt sau đó bắt đầu màn dạo đầu quen thuộc. Từ trên môi anh đào nụ hôn dần trượt xuống cổ, xương quai xanh, đến cái bụng phẳng lì với số đo lý tưởng, hết thảy một đợt xong làn môi bạc hắn lại trườn lên phía trên sủng ái bầu ngực đẩy đà của Nghi Thường. Bình thường cô rất chăm tập luyện nên dáng người luôn như ý, đôi gò mềm mại dưới sự xoa nắn của Cố Hoàn mà biến dạng, thật sự rất mềm, rất trắng, lại thêm đỉnh anh đào đỏ như xung huyết càng thêm câu hồn. Một bên xoa nắn, một bên liếm mút Nghi Thường tê dại đắm chìm trong cơn hoan ái, tay nhỏ vuốt ve, yêu thương vỗ về lên mái tóc đen lãng tử của người đàn ông đang vùi đầu trên ngực mình, đúng vậy hắn là người cô yêu, người cô nguyện ý mà giao phó tất cả từ trái tim đến thể xác
Ưm Hoàn ca ca