Thực xin lỗi. Nghi Thường nắm hắn góc áo hắn xin lỗi.
Cố Hoàn cúi xuống hôn lên môi nàng, hai người ghé vào một chỗ tiếp tục một cái thật sâu hôn, mấy ngày nay tình cảm trống trãi tất thảy đều dồn vào nụ hôn này.
Hắn môi mềm mại nhẹ nhàng ngậm lấy môi lưỡi NGhi Thường liếm hôn say đắm. Nghi Thường cảm nhận được hắn thật cẩn thận trấn an. Mềm lòng một mảnh, nhón chân vướn đôi tay bám lấy cổ hắn. Chiều cao chênh lệch, Cố Hoàn tận 1m87 trong khi Nghi Thường chỉ hơn 1m65, ngửa cổ hôn hắn thật sự quá gian nan, dứt khoát hắn ôm lấy eo nàng, để nàng hoàn toàn bấu víu vào cơ thể hắn.
Được rồi, chúng ta nên xuất phát.
Kết thúc nụ hôn triền miên, Cố Hoàn ôn nhu nhìn nàng nhỏ giọng:
Đưa em đi đế một nơi
Dứt lời hắn đưa nàng đến cửa, Nghi Thường ngờ vực:
Chúng ta có cần chuẩn bị gì không?
không cần..anh đã chuẩn bị xong cả rồi
.
2h xe lửa chạy, cuối cùng cũng đưa bọn họ đến vùng duyên hải yên bình. Từ trong cửa xe nhìn ra, Nghi Thường thích thú ngắm nhìn thảm có xanh mướt tận chân trời, bên tuyến đường những con bò đang ung dung nhai có. Tù túng bí bách quá lâu nên trước tình cảnh này Nghi Thường vui vẻ, lòng nhẹ nhàng hẳn nắm chặt tay Cố Hoàn..
Thành phố N là một địa điểm đáng đến của vùng duyên hải, đường ven biển khúc chiết thật dài, nơi này có phong phú tài nguyên biển thêm cảnh đẹp nên rất thu hút khách du lịch ghé thăm. Nhưng hiện tại là mùa hạ nên lượng khách ko quá đông đúc, Cố Hoàn cùng Nghi Thường đứng trên bãi biển ngắm cảnh, tiểu cô nương đôi mắt đều phải tỏa ánh sáng,
Oa Cố Hoàn sao anh biết em thích biển?
Nàng ngưỡng khuôn mặt nhỏ nhìn hắn, ánh mặt trời chiếu rọi xuống,diễm lệ đến ủy mị từng đường nét khắc tận trong lòng hắn.
Hắn nghĩ thầm: Có chuyện gì của em mà anh không biết được chứ
Nghi Thường cũng không truy cứu câu trả lời, nàng đem giày vớ cởi ra, một đường chạy chậm đi đuổi theo đuổi sóng biển đến rồi lại đi. Nước biển đem ống quần nàng làm ướt, nàng cũng không chút nào để ý, Cố Hoàn sợ trên bãi biển nhiều vỏ sò, vỏ ốc có thể làm chân nàng bị thương, mới chạy theo phía sau NGhi Thường, liền nhìn đến cô gái đang ngồi xổm viết cái gì đó lên cát
Cố Hoàn Love Nghi Thường
nhìn dòng chữ trong lòng hắn như nở rộ, Nghi Thường cười cười đắc ý với sự ngây thơ thổ lộ của mình, sau đó như sợ ai phát giác liền tự tay san bằng đi như chưa có chuyện gì.
Cố Hoàn thấy biểu tình của tiểu cô nương thật đáng yêu. Hắn làm bộ không thấy ,xoay người đi xa một chút, chỉ là nụ cười trên đôi môi kiện mỹ vẫn chưa được chủ nhân thu về
p/s: Nghỉ thêm 1 tuần nửa nên dự là có truyện đọc mệt nghỉ nha các tinh yêu :)))
10: Bật Đèn Xanh
Nghi Thường dựa vào khuỷu tay cường tráng hữu lực của Cố Hoàn, hai người ngồi ở ban công phòng khách sạn nhìn ban bầu trời đêm đầy sao cùng biển động.
Gió biển nhẹ nhàng phản phất, ngày mùa hè bầu trời đêm trong vắt thuần khiết, ngôi sao lập loè, thậm chí còn có thể nhìn đến thật dài một cái ngân hà. Sóng biển cuồn cuộn, triều tịch cuồn cuộn, sóng biển nhẹ nhàng chụp đánh bờ biển.. Trong lòng tràn đầy một mảnh bình thản.
Gió đêm nhẹ phẩy, bên cạnh là người mình yêu thương, Cố Hoàn sủng nịnh chiều chuộng đê mê tận hưởng cảm giác đang ôm trọn thiên hạ vào lòng.
Nghi Thường đang muốn tìm hắn biểu đạt một ý tưởng trong lòng, vừa chuyển đầu, liền nhìn đến hắn chuyên tâm nhìn xuống trước ngực nàng, bàn tay ko yên phận len lén với vào trong, mi tâm nhíu lại, tỏ ra một bộ mặt nghiêm túc nghiên cứu. Rốt cuộc phát giác ánh mắt NGhi Thường
Cố Hoàn: Ha hả a
Nghi Thường nắm lấy bàn tay đang làm càng của hắn, lườm nguýt:
Cố Hoàn, trong đầu anh cả ngày chắc chỉ nghĩ được mấy chuyện này?
Người nào đó còn chẳng biết xấu hổ gật gật đầu. Hắn tiến đến nàng bên tai thấp giọng nói:
Bảo bảo đã quên sao? Lần trước chính em còn bắn ra cả nước
Tiếp theo hắn liền chỉ vào gương mặt kiện mỹ ko góc chết của mình, thấp giọng tà mị:
Anh nhớ ko lầm thì tất cả đều bắn lên trên này
Thấy hắn càng nói càng quá đáng, Nghi Thường đỏ mặt che miệng hắn lại. Hắn mặt mày mỉm cười, linh hoạt đầu lưỡi từng cái liếm nàng lòng bàn tay
Nghi Thường : Không cứu
Tiếp theo, nàng liền bị Cố Hoàn mạnh mẽ đẩy ngã ở trên ghế, hắn xoay người phủ lên, ánh mắt đầy tạp niệm mà nhìn người dưới thân. Nhẹ nhàng mà vuốt ve khuôn mặt Nghi Thường , sau đó cúi đầu dùng môi áp lên môi nàng, chỉ dừng lại ở hành động hôn môi, cũng không chạm đến chỗ sâu bên trong, Nghi Thường rốt cuộc có một loại cảm giác nam nữ yêu đương thuần khiết ngây ngô nhưng rồi lại nhất trêu chọc nhân tâm
Nghi Thường, lần trước cảm giác được không?
Hắn để sát vào,khoảng cách hiện tại giữa hai người chỉ tính bằng milimet, hơi thở hắn mát lạnh dịu nhẹ phả khắp người nàng, từng lỗ chân lông đều chân thực cảm thấy thế. Nàng không khỏi hồi tưởng lại tình cảnh mấy ngày trước.tất cả tư vị tuyệt mỹ đó đều do người nam nhân này mang đến cho nàng.
Hai người đến bây giờ, trừ bỏ bước cuối cùng ko làm, còn lại đều đã hơn 1 lần trải nghiệm. Cố Hoàn mỗi lần đều nằm ở trên người nàng thở hổn hển, nàng thậm chí có thể cảm giác được sự cứng rắn dưới bụng nhỏ, nhưng hắn luôn là bất động nàng, nói là muốn để dành khi nàng thực sự chấp nhận hắn.
Nàng khi nào nói qua chính mình không muốn? Chỉ là hắn kiên trì, Nghi Thường cũng không dám nói ra bản thân đã sẵn sàng, như vậy quá xấu hổ,..
Cố Hoàn lại nghĩ, sau 1 tuần nửa. Qua kỳ thi đại học hắn sẽ hoàn toàn biến nàng trở thành người của hắn. Dư vị khởi đầu ngón tay xúc cảm, khẩn trí, ướt át, hoạt nộn Cố Hoàn nhẫn nại chỉ có thể dời đi lực chú ý
Cố Hoàn dùng một tay vói vào trong quần áo bóp nhẹ vài cái, không đợi Nghi Thường sinh khí, hắn tự giác mà đem tay chuyển dời đến vòng eo, lòng bàn tay có một chút một chút vuốt ve nơi mềm mại da thịt, một bên dùng mặt cọ cọ vào mặt Nghi Thường,hướng tai nàng thổi khí
Bảo bảo, hôm nay cho em xem sự khác biệt được ko?
Nghi Thường biết trong hắn nghĩ chẳng phải thứ tốt đẹp, ko thèm phản ứng. Nhưng là không chịu nổi hắn sờ soạng, từng cái sờ nàng eo, sờ nàng cái mông, ở nàng mẫn cảm nhất vòng eo thượng bồi hồi, đầu ngón tay khi thì khẽ chạm vào quần lót nàng
Mặt trên, Cố Hoàn cắn cắn vành tai nàng, đầu lưỡi vói vào đi liếm láp nàng nhĩ động, Nàng bị hắn giở trò trêu chọc, thế nhưng nhịn không được phát ra một tiếng dâm mỹ rên rỉ.
Này thanh kiều kiều thở dốc với hắn . Giây tiếp theo liền thấy hắn vẻ mặt
Anh liền biết em cùng muốn, ko cần trưng ra vẻ bất cần như vậy
Hai người vốn dĩ liền thân thể nằm dài trên ghế, hắn dùng một chút lực, ghế bập bênh liền lay động , thân thể cũng càng thuận tiện mà áp hướng nàng, hắn thở phì phò bò lên trên đem áo ngoài của nàng cởi ra, Nghi Thường muốn tránh né nhưng chỉ vài hành động, Cố Hoàn đã hoàn toàn thực hiện được hành vi xấu xa.
Cố Hoàn,anh mỗi lần đều như vậy khi dễ em.. có phải anh rất thích làm những loại chuyện này