Thư ký Tần trả lời ngay "Có vẻ cô ấy đang bán nhà Có nhiều người đến xem nhưng chưa có ai mua. Ngoài ra, phu nhân cũng đang tìm việc làm, cô ấy từng đạt giải thưởng trong nước khi còn học đại học, một tổ chức khá tốt hình như đang muốn ký hợp đồng với cô ấy, với mức lương và đãi ngộ rất tốt."
Lục Trạch ngồi xuống ghế da.
Một lúc sau, anh giơ tờ giấy thỏa thuận ly hôn lên, nhìn nó.
Giọng anh lạnh như băng "Tìm người đến thương lượng ngôi nhà đó, cố gắng ép giá xuống thấp nhất để mua "
Rồi anh cười nhạt "Còn về công việc, cô ấy không chịu được khổ đâu "
Thư ký Tần sững sờ.
Cô ấy nghĩ Lục Trạch sẽ trừng phạt nhà họ Kiều đến tận cùng, nhưng anh không làm vậy...
Không phải là anh ghét Kiều Huân nhất sao?
Cô ấy chỉ ngập ngừng vài giây, Lục Trạch nói với giọng trách móc "Sao chưa đi nữa? "
Thư ký Tần bước ra ngoài.
Ngoài văn phòng, cô ấy siết chặt tay, do dự một lúc rồi cầm điện thoại gọi đi...
….
Hai ngày sau, Kiều Huân đã bán được ngôi nhà.
Căn biệt thự trị giá 50 triệu tệ, bên mua đã ép giá xuống 28 triệu, Thẩm Thanh mắng mỏ bên kia là tham lam.
Nhưng Kiều Huân nghiến răng nói "Bán "
Bởi vì anh trai đang ở trong đó nên không thể chờ đợi được nữa. Ngoài phí luật sư, nhà họ Kiều còn rất nhiều khoản khác cần phải trả, với áp lực như vậy thì Kiều Huân không có lựa chọn nào khác.
Sau khi bán nhà, cô tìm cách gặp Kiều Thời Yến.
Kiều Thời Yến với khuôn mặt điển trai và thanh lịch, trước đây đi đâu cũng có đám con gái danh giá theo đuổi, nhưng bây giờ trông anh ấy hơi tiều tụy. Anh ấy và Kiều Huân nói chuyện qua lớp kính.
Hãy tìm một luật sư tên là Mạnh Yến Hồi.
Tiểu Huân, anh ta có thể giúp anh, cũng có thể giúp em.
...
Kiều Huân muốn hỏi rõ, nhưng đã hết giờ thăm nom Kiều Thời Yến nên đành phải rời đi.
Anh ấy nhìn em gái, ánh mắt đầy tiếc nuối. Kiều Huân, em gái của anh, từ nhỏ là viên ngọc quý của gia đình, bây giờ lại phải lo toan cho gia đình.
Kiều Thời Yến đã đọc báo, anh ấy biết rõ tình trạng của Kiều Huân.
Khi sắp rời đi, Kiều Huân đứng lên nắm lấy song sắt, cô nắm chặt đến mức khớp tay trắng bệch "Anh... anh..."
Kiều Thời Yến đưa ngón trỏ lên môi, lẳng lặng nói hai chữ
Bảo trọng
Kiều Huân nhìn anh ấy rời đi, một lúc lâu sau, cô từ từ ngồi xuống.
Mạnh Yến Hồi...
Đúng vậy, cô phải tìm Mạnh Yến Hồi.
...
Kiều Huân vừa ra khỏi trại giam thì nhận được cuộc gọi từ công ty đào tạo, bên kia rất lịch sự gọi cô là Lục phu nhân, nói rằng họ tạm thời không cần người.
Kiều Huân nghe xong, lặng lẽ cúp máy.
Cô đoán đây là ý của Lục Trạch, anh đang ép cô trở lại.
Cô không tự lừa dối mình rằng Lục Trạch sẽ yêu cô sau một thời gian dài, anh chỉ cần một người vợ để phục vụ, cần một hình ảnh để ổn định cổ phiếu của Lục Thị.
Trong mắt anh, Kiều Huân không có giá trị.
Điện thoại reo, cô cầm lên, nhìn thấy là một dãy số lạ.
Nhấc máy, thì ra là Lục Trạch gọi.
Giọng anh luôn lạnh lùng và quý phái "Kiều Huân, chúng ta nói chuyện đi "
Giữa trưa, mặt trời tháng Chín rực rỡ nhưng vẫn không thể làm ấm cơ thể Kiều Huân.