Vãn Gia liếc mắt nhìn số lượt like và chia sẻ ở góc dưới bên phải, quả nhiên thời đại mà nhan sắc của đàn ông lên ngôi, chỉ cần có gương mặt đẹp là cũng có thể nổi tiếng.
Xem xong vẫn thấy trống rỗng, Lư Đồng nâng mặt cảm khái “Người ta lớn lên đẹp trai, tính tình cũng tốt, giống như tổng giám đốc Chúc của chúng ta, không biết sau này sẽ cưới một người vợ như thế nào.”
Vãn Gia cười cười, xoay cái ly uống một ngụm nước.
Dịu dàng không khoa trương, đây là ấn tượng của rất nhiều người đối với Chúc Ngộ Thanh, nhưng điều cô thấy nhiều nhất chính là dáng vẻ nghiêm mặt của anh, vô cùng có cảm giác áp bức.
Bởi vì những thứ này, cô từng cảm thấy vị BOSS này không thích mình cho lắm, cho nên mỗi lần ở cạnh nhau, cô luôn vô cùng cẩn thận.
Đến trưa, người vào cửa hàng cũng ngày càng nhiềụ
Vãn Gia gọi một phần rau củ nướng và bánh sừng bò trứng, hai người vừa ăn vừa tán gẫu, giữa chừng có tin nhắn wechat gửi đến.
Mở ra thì thấy đó là tin nhắn của Chúc Như Mạn, nói là ngày mai phải tặng quà cảm ơn cho cô, nói với cô rằng hãy chuẩn bị tâm lý cho tốt.
Nội dung không đầu không đuôi, Vãn Gia đang buồn bực thì nghe thấy Lư Đồng hỏi “Cậu và Phan Phùng Khải năm nay vẫn làm việc chung phải không?”
Vãn Gia tắt màn hình điện thoại di động, lắc đầu nói “Tớ đã sắp xếp công việc rồi, dự định tuần sau sẽ từ chức.”
Lư Đồng kinh ngạc “Tại sao? Anh ta muốn cậu làm nội trợ toàn thời gian à?”
“Từ chức là quyết định của tớ, không liên quan gì đến anh ấy.” Vãn Gia cắn một miếng măng tây, sau khi ăn xong, chỉ thấy mắt của Lư Đồng trừng to lên “Làm sao vậy, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? ”
Vốn cũng không muốn gạt cô ấy, chỉ bằng hai ba câu, Vãn Gia đã kể hết mọi chuyện ra.
Nghe xong, Lư Đồng thoáng cái liền tức giận “Con mẹ nó Người phụ nữ đó gửi tin nhắn cho cậu là có ý gì, cố ý bức cung à?” Sau đó cô ấy lại tức giận đến cắn răng “Phan Phùng Khải tên tra nam cặn bã chết tiệt, tên rác rưởi ”
Cô ấy nghiến răng nghiến lợi mắng, mắng xong thì thấy người ở phía đối diện trên bàn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Yên lặng hai phút, Lư Đồng lại hỏi “Cậu có thực sự muốn từ chức không?”
Vãn Gia gật đầu “Nghĩ kỹ rồi.”
Lư Đồng không khỏi có chút chua xót.
Bình tĩnh như vậy, phong thái này vẫn giống hệt như mấy năm trước không chút do dự đi theo Phan Phùng Khải.
Là một người bạn thân, cô ấy đau lòng vì tất cả những thứ Vãn Gia đã trả giá, cho dù đó là thời gian hay là cảm xúc.
Sinh viên năm ba, một bên là việc học, một bên lại muốn đến công ty của Phan Phùng Khải giúp đỡ.
Mấy năm gần đây, cô bị người ta cười nhạo và chế giễu, chịu đựng từng đợt tin đồn nhảm nhí.
Không ít người chê cười cô ngu ngốc, chờ đến khi sự nghiệp của anh ta đi lên, cô lại trở thành cô gái tâm cơ trong mắt người khác.
Lư Đồng cảm thấy khó chịu thay bạn thân mình, lại an ủi nói “Cậu ngàn vạn lần đừng cảm thấy mình đáng đời, đừng cứ mãi lo tìm nguyên nhân trên người mình. Aizz, mẹ nó, ai mà chẳng có lúc mắt bị mù. Mới tháng trước, đồng nghiệp trong công ty của chúng tớ phát hiện chồng của cô ấy có nhân tình, hai người đó bên nhau khi còn học ở trường trung học, yêu đương và kết hôn hơn mười năm, cuối cùng cô ấy mới phát hiện ra mình đã kết hôn với một tên súc sinh ”
Vãn Gia quay đầu lại, cô biết Lư Đồng sợ cô tự oán trách bản thân, cô liền cười nói “Yên tâm, tớ sẽ không như vậy đâụ”
Lúc này Lư Đồng mới thở phào nhẹ nhõm, tiếp theo lại hỏi “Vậy cậu có ý tưởng gì không? Từ chức, rồi rời khỏi Bắc Kinh sao?"
Vãn Gia vừa định trả lời, điện thoại di động đang úp xuống ở trên bàn đột nhiên rung lên.