Dạng váy xòe ô làn váy phết đất không nói, còn đi kèm theo khăn đội đầu, khác nào váy cưới đâu chứ.
Sau ảnh chụp là tin nhắn Phan Phùng Khải hỏi cô thích bộ lễ phục nào.
Anh ta luôn là như vậy, trước sau vẫn luôn tự cho mình là trung tâm của mọi thứ, rồi sẽ lại cho cô ám chỉ, làm cho cô luôn có cảm giác bản thân vẫn có thể vãn hồi lại mọi chuyện.
Thời gian trôi qua cũng không lâu lắm, yêu cầu thêm bạn tốt của Thang Vũ rốt cuộc cũng đã tới.
Vừa mới được thông qua, cô ta lập tức gửi tới một tin nhắn “Chúc mừng” cho cô.
Chân trước vừa đi chân sau vừa tới, hai người bọn họ thật sự là vô cùng ăn ý.
『 Chúc mừng cậu, cuối cùng cậu cũng đã được như ước nguyện, được cùng anh ấy tu thành chính quả. Cậu là một cô gái tốt, anh ấy đã từng nói qua, cậu là món quà ông trời ban cho anh ấy.』
Từ trong xưng hô của hai người không thể nói là không ổn, lại có cảm giác ái muội mà trong lòng hiểu rõ mà lại không nói ra ngoài, nhưng như vậy cũng đủ để cho người ta bị đau đến tận tâm can.
Thang Vũ thật sự cao minh hơn nhiều so với những người khác, vừa chủ động khıêu khích vừa để lại đường lui cho mình, mà mặc kệ là thuật lại động tác của bản thân, hay là thuật lại lời nói, đều đã khơi gợi được cho người ta một không gian liên tưởng đầy vi diệụ
Vãn Gia trả lời cô ta 『 Đã nhận được lời chúc phúc, cảm ơn. 』
『 Hy vọng lần tới có thể nhìn thấy cậụ 』Đây là câu tiếp theo mà Thang Vũ gửi tới.
Vãn Gia kéo xụp hai lỗ tai mình xuống, van cảm xúc lúc này như bị kéo ra, có chút dấu vết muốn phát tiết ra bên ngoài
Từ bỏ không khó, cô sớm đã chán ghét chuyện luôn phải ủy khuất cầu toàn, chịu đủ chuyện bản thân phải cắn răng nuốt xuống máu giận, nhưng nếu nói là tiêu sái đến mức không có dao động, cô cũng thật sự đánh giá cao khả năng chịu đựng của chính mình.
Phan Phùng Khải tự đại, nhận định chuyện nào anh ta làm cho cô cô đều sẽ vui mừng gật đầu, càng chắc chắn cô sẽ không so đo những thứ vụn vặt.
Khi thấy anh ta cùng người đó “lo liệu chu toàn” cho cuộc sống của cô, trạng thái của cô cũng dần chuyển từ khó chịu đến chết lặng, cuối cùng đã không thể bộc lộ gì nữa rồi.
Nhưng nếu chuyện có liên quan đến Thang Vũ, cô cam đoan sẽ nhịn không nổi.
Sau một trận cảm giác choáng váng qua đi, Vãn Gia một lần nữa khởi động lại di động.
Trở về trong diễn đàn công việc, cô mở ra tìm kiếm phương thức liên lạc người kia, cũng không tính là khó tìm.
Cô click mở khung thoại, Vãn Gia nhanh chóng gõ qua một tin nhắn 『 Nghĩ kỹ rồi, tôi nguyện ý. 』
Vốn tưởng rằng uống xong rượu, đối phương lúc này khẳng định là đã sớm ngủ, nào ngờ không lâu sau bên kia liền có hồi âm.
Sau khi nhận được điện thoại gọi đến, đầu tiên là một trận trầm mặc.
“Thật sự nghĩ kỹ rồi sao?” Thanh âm Chúc Ngộ Thanh vô cùng rõ ràng, không mang theo bất luận men say nào.
“ Ừ, nghĩ kỹ rồi.”
“Sổ hộ khẩu ở trong tay cô sao?”
“Ừ.” Từ sau khi học đại học, cô bắt đầu mang theo sổ hộ khẩu ở bên người mình.
“Cục Dân Chính 9 giờ bắt đầu làm việc, ngày mai khi nào tôi tới đón cô thì hợp lý?”
“Buổi sáng tôi xin nghỉ, mấy giờ ngài đến cũng được.”
“Vậy được, 9 giờ rưỡi tôi sẽ đến dưới lầu nhà cô, đêm nay cô cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút đi.”
Đoạn đối thoại này diễn ra thật trôi chảy, tự nhiên, giọng điệu của hai người cũng vô cùng bình thản giống như chuyện này đã được họp bàn từ lâụ
Đến khi kết thúc cuộc trò chuyện, Chúc Ngộ Thanh thả chậm giọng điệu, nhẹ nhàng nói với Vãn Gia “Ngủ ngon.”
Hai tay Vãn Gia chống ở mặt bàn “Ngài cũng ngủ ngon.”