⬅ Trước Tiếp ➡
Ni Ni đang ngủ mơ màng thì bị cắm đến tỉnh, tất nhiên tâm tình không tốt, cô đem vẻ mặt oán trách hướng đến Cố Vân Trạch: “A ~~~ ư ~~~ anh làm gì thế Cố Vân Trạch!!”
“Đang làm em, không cảm nhận được sao?”. Cố Vân Trạch trả lời còn không quên tàn nhẫn dùng côn ŧᏂịŧ mà đâm vào hoa huyệt non mềm của Đường Ni Ni.
Đường Ni Ni bị làm cả người đều đong đưa, đôi mắt vẫn còn buồn ngủ mông lung đánh giá bốn phía, cư nhiên lại về khách sạn: “A ~~~ nhẹ một chút ~~~ sao lại ở khách sạn rồi?”
Cô nhớ rõ ràng mình đang ở nhà ngủ cơ mà.
“Ba mẹ của em bán em cho anh, lúc đi còn vội vàng gọi anh là con rể đấy”. Cố Vân Trạch nói xong liền cười ha hả.
Đáy lòng Ni Ni cảm thấy bi thương, vành mắt cô hồng hồng nỗ lực không cho nước mắt chảy ra, sau đó buồn buồn nói: “Anh đi mà tìm người nhận quà của anh đi!”
Xem ra Ni Ni đang vô cùng đau lòng, Cố Vân Trạch thức thời ngậm miệng lại mà ra sức thao hoa huyệt, muốn làm Ni Ni thoải mái một chút.
“Đúng rồi, Ni Ni à, ghế tình thú này còn có công năng mà em chưa biết đâu”. Cố Vân Trạch nói xong liền bế Ni Ni đi đến ghế tình thú nằm xuống, chuyển thành tư thế nữ trên nam dưới.
Cố Vân Trạch ấn nút, từ hai bên chiếc ghế liền xuất hiện hai cái tay vịn.
“Ni Ni mau nắm chặt lấy tay vịn này đi”
Ni Ni không biết nguyên do nhưng vẫn theo bản năng mà nghe lời nắm chặt lấy hai bên tay vịn, đột nhiên eo của Cố Vân Trạch rướn cao lên, tốc độ thao không khác gì máy đóng cọc.
“ A ~~~ a ~~~ nhanh quá ~~~ sâu quá ~~~ dừng lại”. Ni Ni lập tức bị cắm đến kêu lớn.
Vốn dĩ tư thế nữ bên trên đã lơ lửng, mà giờ cô lại bị cắm rất sâu, hơn nữa Cố Vân Trạch ngày càng tàn nhẫn mà thao cô điên cuồng, Ni Ni cảm giác như mình sắp bị xuyên thủng rồi, bụng nhỏ đều phồng phồng lên hình dạng côn ŧᏂịŧ lớn của Cố Vân Trạch.
“Cái này còn chưa nhanh nhất đâu, có muốn thử thêm không em?”. Cố Vân Trạch vừa nói vừa ấn xuống một phím.
Đường Ni Ni lúc này dường như sắp bị thao đến bay lên rồi, bị tâng lên cao rồi rơi thật mạnh xuống, nếu không có Cố Vân Trạch đỡ eo thì cô chắc chắn bị rớt xuống rồi.
“A ~~~ chịu không nổi ~~~ em sắp hư rồi ~~~ Cố Vân Trạch!”. Đường Ni Ni tuy khóc kêu nhưng phía dưới kɧoáı ©ảʍ lại ngày càng nhiều, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy xối xả không ngừng, bị côn ŧᏂịŧ lớn của Cố Vân Trạch cắm đến bụng nhỏ và bắp đùi dính nhoe nhoét nước da^ʍ.
Chỉ nửa giờ ngắn ngủi mà Đường Ni Ni đã cao trào hai lần, bởi vì tốc độ quá nhanh, hai vυ" lớn của cô cũng lắc lên lắc xuống, mắt Cố Vân Trạch nóng rực lên, nhưng một khi tay rời đi eo của cô mà sờ vυ" thì Đường Ni Ni lại bị ngồi phập xuống thật sâu, anh chỉ còn cách cố hết sức giữ lấy hai vυ" lớn mới có thể đem cô giữ thăng bằng được.
Thịt môi âʍ ɦộ xưng đỏ nhanh chóng bị cọ xát đến rát đâu, vυ" lại bị anh niết vừa trướng vừa khó chịu, tiểu huyệt cũng căng tràn làm kɧoáı ©ảʍ điên cuồng tới, Ni Ni chỉ có thể vừa rêи ɾỉ vừa thét chói tai mới có thể giảm bớt được những cảm giác kỳ lạ này.
Thế nhưng thanh âm kiều mị của Ni Ni vào lỗ tai Cố Vân Trạch lại không khác gì liều xuân dược mạnh, anh nghe đến dục hỏa càng mãnh liệt hơn.
Rốt cuộc sau khi chọc vào rút ra hơn bốn mươi phút, Cố Vân Trạch mới bắn vào âʍ ɦộ Ni Ni tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt trắng đυ.c.
Vốn Ni Ni tưởng rằng cuộc hoan ái ngày hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, không nghĩ đến Cố Vân Trạch lại ôm cô lên giường thao tiếp hai lần nữa, có thế Ni Ni mới biết rằng câu nói một đêm bảy lần không phải chỉ là một câu nói trêu trọc.
Cô cẩn thận lựa chọn người để phá thân, lại ngu muội mà nghe theo lời dụ dỗ của một tên sói đói không biết đã nhịn bao lâu rồi, Ni Ni thật sự hối hận đến xanh cả ruột.
Sau khi liều chết triền miên, hai người đều mệt đến sức rửa mặt cũng không có, ngủ một giấc đến giữa trưa ngày hôm sau thì Cố Vân Trạch bị đánh thức bởi một cú điện thoại.
Cố Vân Trạch mơ mơ màng màng mà nghe điện thoại, liền bị tiếng rống giận ngút trời của ba trong điện thoại làm anh kinh hách đến tỉnh táo hoàn toàn.
“Thằng tiểu tử chết tiệt kia!! Hạch đào của tao mày lấy đi đâu rồi?!!!”
⬅ Trước Tiếp ➡