⬅ Trước Tiếp ➡
“… Không thiếu.” An Hảo nhẫn nhịn nói: “Mỗi tháng Cố Thiên Minh đều trả học phí và tiền sinh sống, cho dù túi tiền không có mấy trăm ngàn như danh môn cường hào, tôi cũng không đến nổi thiếu tiền.”
“Không thiếu tiền nhưng mỗi đêm đều đến quán bar bán rượu?”
“Tôi thích, tôi tình nguyện.” An Hảo hất cằm: “Có ai chê nhiều tiền, cho dù không có Cố Thiên Minh vì nghĩa vụ mà theo tháng chi trả tiền cho tôi, dựa vào tiền tôi bán rượu cũng đủ nuôi tôi lên đại học.”
Nghe ra nha đầu này không phục dạy dỗ, nhớ lại một tháng trước, thái độ của những người gọi là Cố gia kia đối với cô, Tả Hàn Thành không nói gì thêm
An Hảo cho là anh không nói lại mình, đắc ý hừ hừ.
Tả Hàn Thành lái xe đưa cô đến quán bar Hoan Mị trước, cho cô lấy cặp sách và đồ của mình.
Cô thuận tiện bỏ chút thời gian gọi điện thoại cho Thần Thần, biết Thần Thần sau khi giải rượu tùy tiện ở trong một phòng trong quán bar, lúc này mới yên tâm cầm đồ mình rời đi.

Xe lái vào một tiểu khu hạng sang, dừng lại trước căn nhà độc lập.
An Hảo xuyên thấu qua cửa kính xe nhìn ra bên ngoài, cô nhận ra nơi này là tiểu khu hạng sang nhất Lưu Cảnh Viên thành phố A mới xây mấy năm trước.
Trước tiên không nói giá cả đắt đến mức người ta chắt lưỡi, cho dù có tiền cũng không nhất định có thể vào ở, vì tiểu khu tuy đắt nhưng phần lớn đều là nhà độc lập, cho nên cả tiểu thu cộng lại chỉ có 60 nhà, người có thể ở chỗ này không giàu thì sang.
Cho nên khi Tả Hàn Thành dừng xe trước nhà này, An Hảo càng hiếu kỳ thân phận người đàn ông Tả Hàn Thành này…
Mặc dù cô ở trong Cố gia không nổi bật, nhưng dù gì nhiều năm cũng gặp nhiều nhân vật nổi tiếng quyền quý thành phố A, thế nhưng Tả Hàn Thành này là nhân vật từ đâu chui ra? Anh rốt cuộc là ai?
Cô đang thắc mắc trong lòng, cửa xe bị khóa rốt cuộc được mở, cô như trút được gánh nặng, vội vàng xuống xe.
Tối qua An Hảo ngủ không ngon, hôm nay lại dày vò cho tới giờ này, lúc này thật sự mệt mỏi, mơ màng đi theo Tả Hàn Thành vào cửa.
Đến khi cô đứng trong phòng khách chỉnh tề rộng rãi, nhìn thấy Tả Hàn Thành sau khi vào cửa, vô cùng tự nhiên cởi ba nút áo sơ mi ra, trong thoải mái hơn ban ngày rất nhiều, vào trong một căn phòng, không bao lâu anh đi ra lại, cầm ly nước trong tay, vừa uống nước vừa liếc cô.
Thấy An Hảo còn đứng ở cửa, ngay cả giày cũng chưa đổi, không để cặp xuống, anh liền đặt ly nước lên bàn trà nhỏ, quay đầu nhìn cô: “Không đi vào?”
“Đây là nhà anh?”
An Hảo nhìn thấy nhà này chỉnh tề, sạch sẽ, trang trí đơn giản, không có chút hơi thở phụ nữ, ngay cả vừa rồi khi Tả Hàn Thành đổi giày, trên đất cũng chỉ có đôi dép nam.
Cô vốn tưởng rằng anh nhà trên danh nghĩa mình tạm ở một đêm, căn bản không nghĩ tới anh sẽ dẫn cô đến chỗ ở của anh.
“Em cho rằng đây là đâu?”
Tả Hàn Thành nhìn cô mặt đầy cẩn thận phòng bị, buồn cười đi tới.
    Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức: Hai con người lạc lõng nương tựa vào nhau, ấm áp mà cô độc, giấu nhau trong tận cùng hồi ức
  Bị phản bội, bị truy sát, táng thân vách núi, một khi nàng may mắn sống lại chính là thần y vạn người mê!
  Fanfic Bác Quân Nhất Tiêu: Từ lần đầu tiên gặp cậu đã thích anh - Trên đời này chỉ sợ không có người tốt hơn anh
  Một người lạnh lùng, một kẻ ngạo mạn, ai là người chinh phục ai?
An Hảo ôm lấy cặp sách chuẩn bị chạy trốn, cúi xuống trước mặt cô. Tiện tay cầm hộp dép mới còn chưa mang trong tủ đặt bên chân cô.
“Đã không còn sớm, vào phòng tắm, nghỉ ngơi sớm đi.”
Dứt lời, anh không nhìn khuôn mặt đầy phòng bị kia của cô nữa, xoay người cầm ly nước đi thẳng vào thư phòng.
Đồng thời điện thoại anh reo, hình như có chuyện phải làm, lại như buổi trưa và chiều tối làm trễ nãi không ít chuyện của anh, hơn nửa đêm anh còn phải nghe điện thoại, công việc bận rộn.
⬅ Trước Tiếp ➡