Bốn mắt nhìn nhau giương cung bạt kiếm, An Hảo nắm chặt nắm đấm, về mặt khí thế đúng là cô không đánh lại anh.
Im lặng ngắn ngủi đi qua, phía trước truyền đến âm thanh của Tả Hàn Thành.
“Nhanh giải thích đi.”
“...”
“Vì sao lại đi bar?”
An Hảo trừng mắt với anh: “Hôm nay tôi chỉ nhờ anh giải quyết vấn đề ở cục cảnh sát, vừa nãy anh ngược đãi tôi, tôi không thèm nhắc lại, xem như trả lại ân tình cho anh đấy.”
Nói xong cô xoay người lại định lấy ra năm chai rượu quý, vừa đi vừa nói: “Nhưng mà tôi không tất yếu phải nói với anh chuyện gì, hôm nay đến đây là kết thúc, tôi đi đưa rượu xong còn phải về ngủ.”
Nhưng cô còn chưa đi tới nơi thì Tả Hàn Thành đã đá văng thùng rác bên chân, An Hảo còn nghe được tiếng vỡ vụn vang lên, sắc mặt đại biến: “Anh có biết phân biệt phải trái không vậy? Rượu đắt tiền như thế, một chai hơn 1 vạn đấy.”
“Mười chai mười vạn tôi cũng trả được, bớt chuyển đề tài đi, Cố An Hảo, cô là học sinh, nhìn bộ dạng hiện tại của cô là cái gì đây?”
“Tôi thế nào không cần anh phải quản.” An Hảo xù lông: “Nhiều năm như vậy còn không có ai quản tôi, anh dựa vào đâu mà quản tôi?”
“Cô hỏi tôi dựa vào đâu sao?” Tả Hàn Thành trực tiếp đi về phía cô.
Lúc anh lại gần mình, khí thế của người đàn ông quá mức mạnh mẽ khiến cho An Hảo theo bản năng muốn né tránh, liền xoay người muốn bỏ chạy.
Tả Hàn Thành đưa tay giữ cái người khóc lóc om sòm muốn chạy: “Cô mới mười chín tuổi sao lại cam chịu như vậy? Người Cố gia mặc kệ cô, tôi tới quản, từ hôm nay trở đi, cô phải ném hết đám lộn xộn kia đi cho tôi.”
Biết anh đang nhắc tới đám quần áo và tóc giả trong phòng tắm, An Hảo tức giận kêu to: “Buông ra, Tả Hàn Thành anh không có tư cách quản tôi.”
“Được thôi.”
Bỗng nhiên anh buông cô ra, lúc An Hảo xoay người muốn chạy liền lạnh nhạt nói: “Chuyện chúng ta kết hôn ba cô vẫn chưa biết, sáng mai tôi đưa cô về Cố gia nói cho rõ ràng với ba cô,“
An Hảo vừa được tự do, lúc này bước chân liền dừng lại, hơn nửa ngày mới từ từ xoay người nhìn anh: “Anh...”
“Về Cố gia hoặc là ngoan ngoãn nghe lời, tự mình chọn đi...”
Tả Hàn Thành không thèm nhìn cô đang tức giận muốn bùng nổ, chỉ cầm tạp chí thương nhân ở bàn trà, gương mặt không hề dao động, cử chỉ cực kì tao nhã thoải mái.
An Hảo nhất thời kinh ngạc, trừng mắt với anh, hung hăng mà trừng, nhưng vẫn không thể nói gì mà đứng đó không dám đi.
Sớm biết người đàn ông này đối với cô ác liệt như vậy, ngày hôm qua dù đánh chết cô cũng không để cảnh sát gọi điện thoại cho anh.
Đây rõ ràng là bạo lực gia đình mà.
Bốn mươi phút sau.
Đứng trước tấm gương to lớn, trên người bị đổi hết bộ quần áo này đến bộ quần áo khác, phần lớn đều là loại phù hợp với thiếu nữ thanh xuân, từ váy vóc sang trọng đến quần áo ngày thường...
Cuối cùng, lúc An Hảo buồn bực sắp mắng người, sau khi thử xong bộ quần áo cuối cùng đã có thể giải thoát, đi ra khỏi phòng thử quần áo.
Đứng ngoài cửa phòng thử đồ, nhìn bản thân trong kính, trang phục trên người nữ tính đến nỗi không thể nữ tính thêm được nữa, thật sự tức đến bể phổi!
Nhưng nghĩ đến Tả Hàn Thành đang ngồi bên ngoài, cô nhịn xuống cảm giác muốn mắng nhân viên bán hàng một trận, hung hăng trợn mắt nhìn họ mấy lần, lửa giận ngút trời xoay người đi ra ngoài.
Bách Luyện Thành Thần: Xuất thân từ gia cảnh đình đám, nhưng kiếp nạn tới, hắn không còn sự lựa chọn nào khác