Cô theo bản năng sờ tay anh: “Tiên sinh, có thể tôi bị bỏ thuôc rồi, thuốc, anh có thể… ọe…”
Cô còn chưa nói xong thì gương mặt bình tĩnh của người đàn ông cũng tái mét rồi.
Từ từ cúi đầu nhìn áo sơ mi của mình bị cô gái kia ôn đầy vết bẩn, khuôn mặt tuấn tú dần biến từ xanh sang đen…
Anh còn chưa kịp nói thì đôi mắt An Hảo tối sầm, vô lực ngã nhào vào ngực anh.
…
Đau đầu.
An Hảo nâng tay lên, chỉ cảm thấy đầu như muốn nổ tung ra vậy.
Mở đôi mắt đầy sương mù ra, bởi vì ánh sáng quá mạnh liền vội vàng lấy tay che mắt, sau đó từ từ tách ngón tay ra để thích ứng với ánh sáng mới phát hiện vậy mà cô lại đang ngủ trong một căn phòng xa hoa sạch sẽ.
Khóe mắt liếc nhìn đôi tay trống không của mình, nháy mắt cô cảm thấy lạnh sau lưng, mạnh mẽ ngồi dậy.
Cúi đầu xốc chăn lên lại nhìn thấy trên người chỉ còn chiếc áo ngực và quần sịp màu trắng mà thôi.
Đầu đau muốn chết nhưng nháy mắt tỉnh tảo hẳn. Cố gắng nhớ tới những chuyện đã xảy ra đêm qua nhưng làm cách nào cũng không nhớ nổi.
Lờ mờ nhớ tới người đàn ông xa lạ, cô nôn lên người anh ta, cuối cùng… cố trực tiếp ngã vào lồng người ta rồi…
Gương mặt của An Hảo căng lên, phản ứng đầu tiên là may mà người đàn ông kia không ném cô xuống đường cái, phản ứng thứ hai chính là vẻ mặt hốt hoảng ôm chăn, ánh mắt lo sợ nhìn xung quanh căn phòng.
*** nó! Không phải là nôn lên người anh ta sao? Không đến mức vì một bộ quần áo mà mang cô đến khách sạn chiếm đoạt để bồi thường chứ?
Vừa chửi bậy trong lòng bỗng nhiên nghe thấy cửa phòng mở ra, hình như là cửa phòng ngủ khác.
Đi tới là bóng dáng mà cô khắc sâu, An Hảo trực tiếp nhìn khuôn mặt người đàn ông kia, nhận ra anh là người đàn tối qua, vội vàng vươn tay từ trong chăn ra chỉ vào anh, đang muốn mở miệng mắng nhưng đột nhiên nhìn thấy trên người anh chỉ mặc mỗi chiếc áo tắm.
Cô lại cúi đầu nhìn bộ nội y trên người mình, lại càng phẫn hận nghiến răng mắng to: “Vô sỉ! Cầm. Thú!”
Tả Hàn Thành vừa từ căn phòng khác đi ra liền dừng chân, giống như lúc này mới chú ý cô gái vừa tỉnh dậy.
Anh nhàn nhạt liếc cô một cái liền trực tiếp đi qua chiếc giường lớn trắng tinh trong phòng đi tới ghế sofa cạnh bàn trà trước cửa sổ, cầm lấy văn kiện bắt đầu đọc.
Mỗi động tác, tư thế của người đàn ông đều đẹp như thế, An Hảo lấy lại tình thần ôm chăn nói: “Sao anh có thể làm vậy cơ chứ? Tôi vừa thất tình lại say rượu mới gây họa, sao anh có thể đối với tôi như vậy? Anh quá đáng…”
Tả Hàn Thành nhìn văn kiện, đột nhiên nghe thấy cô gái ôm chăn ngồi trên giường như quỷ gào khóc, nghe chẳng hiểu gì liền nhíu mày.
Vừa quay đầu nhìn cô, rốt cuộc mở miệng, âm thanh lãnh lùng mà xa cách: “Ai cùng cô say rượu làm loạn? Tôi còn chưa đến mức đói bụng ăn quàng.”
Dứt lời anh liếc cái thẻ sinh viên cùng đám tóc xoăn giả trên tủ đầu giường: “Càng không có khẩu vị nặng như vậy.”
“...”
An Hảo ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thấy anh nhướn mày, hiển nhiên từ chối cho ý kiến đối với sự oán giận của cô.
Ánh mắt anh chỉ dừng lại chỗ cô một chút liền rời đi,sau đó đặt văn kiện trong tay xuống.
“Tối qua cô không chỉ nôn vào quần áo của tôi mà quần áo của cô cũng dính đầy vết ói, quẩn áo là nhân viên khách sạn cởi giúp cô.”