Nhưng có cần xui xẻo vậy không? Chết không tử tế nên mới gặp phải Tả Hàn Thành.
“Tôi không vào. Ai biết anh muộn như vậy rồi còn thuê phòng với đàn bà. phòng này là tôi đi nhầm, tuyệt đối không quấy rầy chuyện tốt của anh.”
Bình An tùy tiện tìm lý do không muốn quấy rầy trực tiếp chuồn đi.
Tả Hàn Thành giơ tay xoa mi tâm: “Cố Bình An, tôi không muốn nói lời thứ hai, không muốn bị tôi ném về Cố gia thì hiện tại đi vào cho tôi.”
Lúc này Bình An như bị điểm huyệt vậy.
Cố gia! Cố gia, người đàn ông này luôn túm chặt tử huyệt của cô, đê tiện!
Cực kì không tình nguyện tiêu sái vào cửa, lúc này mới thấy trong phòng có một người nước ngoài, nhìn người nước ngoài mặc tây trăng chỉnh tề, trong tay còn có văn kiện và laptop, hình như cả đêm đang bàn chuyện với Tả Hàn Thành.
Lúc Bình An đi vào, người nước ngoài thấy thế mà Tả tiên sinh lại mang theo một người đàn bà đi vào, liền vội vàng đứng lên, dùng tiếng Trung không quá thành thục nói: “Tả tiên sinh, vị này là...”
“Thật xin lỗi, George Mikan, tạm thời nơi này của tôi có chút chuyện riêng cần giải quyết, hợp đồng hợp tác đa quốc gia ông giao cho trợ lý của tôi trước đi, hoặc là chúng ta hẹn lần khác, hôm nào bàn lại.” Tả Hàn Thành vào phòng khách liền nói.
Bình An không hiểu rõ chuyện hợp tác của bọn anh, nhưng mà người nước ngoài trông cực kì tôn kính và khách khí với anh, trực tiếp thu dọn đồ đạc: “Được, hôm nào chúng ta lại bàn lại, tôi không quấy rầy tiên sinh nữa.”
Lúc này Bình Anh đang đứng cạnh Tả Hàn Thành nghiêng đầu nhìn người nước ngoài, con mắt xoay tròn, muốn đánh chủ ý đến người nước ngoài, để ông ta ở lâu một chút cho cô mau chóng thoát thân.”
Còn chưa mở miệng thì bỗng nhiên nhận được tầm mắt cảnh cáo của Tả Hàn Thành.
** nó!
Cô còn chưa làm gì thì anh ta đã nhìn ra mưu ma chước quỷ của cô rồi.
Chẳng lẽ người này bước xuống từ cầu vồng bảy màu căn bản không phải là thiên sứ cứu vớt cô mà là khắc tinh của cô sao?
Lúc trước cô mơ hồ gả cho anh, căn bản không đoán được lại gặp được nhân vật như vậy đâu.
Người nước ngoài nhanh chóng thu dọn văn kiện và máy tính, như sợ chậm trễ chuyện tình của Tả Hàn Thành mà làm cho anh không vui.
Mãi đến khi người nước ngoài khách khí nói lời tạm biệt ra cửa, trong phòng chỉ còn Tả Hàn Thành và Cố Bình An, lúc này Bình An mới cảm thấy sự tình có hơi chần chờ, cẩn thận đặt mấy chai rượu xuống, sau đó nghiêng đầu vụng trộm nhìn Tả Hàn Thành.
Miễn cho anh hỏi cô trước, Bình An đánh đòn phủ đầu: “Đã muộn như thế này anh còn chạy tới khách sạn với người ngoài sao? Hiện tại đám người có tiền như các người thật là biến thái...”
Nghe cô nhóc kia cố ý vượt qua điểm mấu chốt, Tả Hàn Thành không thèm để ý đến vấn đề khiêu khích kia, chỉ thờ ơ nhìn cách ăn mặc đặc sắc đến không thể đặc sắc hơn của cô, càng ngửi thấy được mùi rượu nồng nặc trên người cô.
“Tôi mới đi được 3h liền chạy đi uống rượu rồi?”
An Hảo say đến mức sắp bất tỉnh nhân sự, nếu không phải phần trăm tiền rượu thì sẽ không ra sức chạy đi đưa rượu, lúc này đầu óc vô cùng choáng váng.
Lúc cô giơ tay lên quơ quơ trước mặt mình vừa lắc đầu cực kì kiên định nói: “Không có, không có mà.”
“Là cô đánh giá cao chỉ số thông minh của mình hay là nghĩ rằng khứu giác của tôi không nhạy bén?”
Tả Hàn Thành tiến lên cởi đám tóc giả khó coi trên đầu cô, An Hảo thấy anh giơ tay lên sợ hãi hét lên, sau đó lùi về sau: “Á, anh đừng có động vào tôi.”
Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức: Hai con người lạc lõng nương tựa vào nhau, ấm áp mà cô độc, giấu nhau trong tận cùng hồi ức
Bị phản bội, bị truy sát, táng thân vách núi, một khi nàng may mắn sống lại chính là thần y vạn người mê!
Fanfic Bác Quân Nhất Tiêu: Từ lần đầu tiên gặp cậu đã thích anh - Trên đời này chỉ sợ không có người tốt hơn anh
Một người lạnh lùng, một kẻ ngạo mạn, ai là người chinh phục ai?
Cô mượn men rượu phát hỏa hét lên với anh: “Tôi uống rượu thì có liên quan gì tới anh? Dù ban ngày anh giúp tôi nhưng không có nghĩa anh có quyền lợi hạn chế cuộc sống của tôi. Hơn nữa hiện tại chỉ ra ngoài đưa rượu thôi, tôi không có...”