Thậm chí cho đến khi chiếc xe kia lái đi, cô còn không biết chồng mới cưới của mình là ai.
Nhưng bất kể là nhân bánh từ đâu rớt xuống, cũng tuyệt đối không đập lên đầu cô.
Phỏng đoán chỉ là trùng hợp, anh có người quen bên Cục cảnh sát kia mà thôi.
Vừa đi vào cổng trường liền bị Thần Thần đụng.
Thần Thần là bạn tốt chỉ An Hảo: “An Hảo? Cậu chạy đi đâu? Sắp hù chết mình rối!”
“Không sao, chuyện đã giải quyết!” An Hảo nhếch môi cười: “Hai cháu trai họ Hứa kia tối nay e là phải quỳ gối rồi, nghĩ lại đúng là hả hê lòng người.”
“Thật sao? Chẳng lẽ cậu về nhà tìm ai…”
Vừa nghe thấy, hưng phấn trên mặt An Hảo liền biến mất: “Không phải cậu không biết, mình chết cũng sẽ không về cầu xin người Cố gia!”
Thần Thần thấy An Hảo vừa nghe đến Cố gia liền tức giận, biểu hiện không thể tùy tiện đụng chạm vảy đó của cô, nhanh chóng dời đề tài: “Vậy hai ta uống mấy ly chúc mừng đi?”
An Hảo tâm tình tốt, sảng khoái xoay người đi ra ngoài trường: “Đi, mình mời cậu~”
…
Quán bar Hoan Mị là chỗ các cô thường tới, là một nơi An Hảo kiếm thu nhập tốt, mỗi tối bán rượu trong quán, tiền huê hồng rất nhiều.
Hai người trực tiếp bao căn phòng nhỏ, uống đến hơn 10 giờ đêm.
Ông chủ quán bar đột nhiên đi vào, thấy hai cô say rượu nằm trên sofa, lúc này cũng nổi giận.
“Hai bà cô nhỏ, ngày mai là cuối tuần, không phải hai cô không biết thứ sáu bận rộn bao nhiêu, uống nhiều rượu như vậy làm gì? Sao? Tôi 1nay lại định bỏ bê công việc? Không kiếm sống nữa?”
Thần Thần đã say không bò dậy nổi, An Hảo mơ mơ màng màng ngước mắt: “Hôm nay chúng tôi không đi làm, chúng tôi tới tiêu xài!”
“Tiêu cái gì tiêu! Cô mau mang năm chai Lộ Dịch 13 cho khách lớn đi!”
An Hảo vốn say thần trí mơ hồ, nhưng thoáng chốc thẳng người lên, hai mắt tỏa ra ánh vàng rực rỡ, xông lên ôm lấy bắp đùi ông chủ.
“Lộ dịch 13? Năm chai? Thiệt hay giả?”
Ông chủ quán bar đẩy tay cô ra: “Ừ, hôm nay cô kiếm được nhiều rồi. Các em gái bán rượu khác chỉ mong cô say khướt mà đi thay cô thôi, nếu không phải vì xem cô làm ở nơi này hơn 1 năm thì chuyện tốt như vậy cũng không để cho cô.”
“Được, được, được, tôi đi, lập tức đi.”
Bình An không ngừng gật đầu, lung lay chạy vào toilet thay đồng phục làm việc ở bar, sau đó lại đội bộ tóc giả xù xì chuẩn bị kiếm một đống tiền trước khi ngủ rồi lại nói.
Đồ làm việc và tóc giả ở trong quán bar đều là tạo hình và trang phục theo xu hướng hiện nay.
Cái nơi hỗn loạn như quán bar, khẩu vị đàn ông hiện này phần lớn là thích mới mử, cô cải trang như vậy có thể tự bảo vệ mình, sẽ không bị bàn tay heo của đám đàn ông kia chiếm tiện nghi.
Đổi quần áo xong liền chạy đi tìm ông chủ hỏi địa chỉ của khách, ông chủ quán thấy cô đi đường lung lay liền cau mày nói: “Nếu không được thì cô đừng đi, cô say thành cái bộ dạng này rồi nhỡ may...”
Ánh Trăng Không Hiểu Lòng Tôi: Cô đã từng giữ anh trong một góc tâm hồn mình, nhưng với anh, nó chỉ là mảnh vỡ vụn mong manh
Người đàn ông đẹp trai lạnh lùng ném tờ chi phiếu vào vào mặt, yêu cầu cô kết hôn. Nhưng đằng sau sự lạnh lùng có 1 bí mật...
Em chính là ánh sáng của anh, vạn năm không bao giờ đổi thay, bây giờ và mãi mãi.
Gần 2 triệu lượt đọc cho bộ fanfic Vkook có ngược có ngọt: Bởi vì chia xa là để nhận ra tình yêu lớn đến đâu
“Không có nhỡ may, năm bình Loiue XIII. Phần trăm của tôi có 5000, ông xem tôi tính toán rõ ràng như vậy, hiện tại tôi tỉnh táo hơn bất cứ lúc nào.”