⬅ Trước Tiếp ➡

nhìn chằm chằm vào Tang Kỳ Lương, giọng nói hơi khàn, giống như vừa mới khóc xong "Trên người anh có mùi thuốc lá." Tang Kỳ Lương ngửi áo khoác trên người mình "Lúc nãy trong tiệc xã giao.." Đôi mắt Văn Xu Xu ửng đỏ "Chúng ta ly hôn đi " Tang Kỳ Lương nắm lấy tay cô, đang định dỗ dành thì lập tức nghe thấy Văn Xu Xu nói "Bây giờ anh có thể làm tình với em không?" Người đàn ông hơi ngẩn người.
Văn Xu Xu nhẹ nhàng đẩy tay Tang Kỳ Lương ra "Em đã thấy hết rồi, anh đang qua lại với một người đàn ông khác, anh là người đồng tính." Đôi mắt đen láy của Tang Kỳ Lương trở nên lạnh lùng.
Anh đứng dậy, tùy tiện lấy một điếu thuốc ra châm lửa, khói thuốc bay lượn lờ xung quanh khuôn mặt đẹp trai của anh.
Cô cho rằng người đàn ông này sẽ tỏ ra hoảng hốt lo sợ.
Nếu không thì cũng phải là biểu cảm thẹn quá hóa giận.
Văn Xu Xu có phần kinh ngạc trước sự thay đổi đột ngột của anh.
"A Kinh luôn nói với anh rằng cậu ấy muốn nếm thử mùi vị của em." Văn Xu Xu "Cái gì cơ?" "A Kinh, người tình của anh, cậu ấy muốn làm tình với em." Người đàn ông nói rất thẳng thừng.
Văn Xu Xu sợ hãi tới mức mặt mày trắng bệch.
Cô chỉ có một suy nghĩ rằng người đàn ông trước mắt mình là kẻ điên.
Nếu cô còn ở lại thêm giây phút nào nữa, cô sẽ bị anh làm cho phát điên mất.
Vì vậy cô cầm lấy áo khoác và điện thoại, muốn rời khỏi đây.
Vừa mở cửa ra thì cô đâm sầm vào lồng ngực của một người đàn ông cao lớn.
Văn Xu Xu ngước mắt lên nhìn, cô hoảng sợ lùi lại, người đàn ông mặc vest mang giày da trông rất phong độ nhưng lại nở một nụ cười rợn người "Chào em, anh là Tùng Kinh Phó Là người tình của chồng em." Trong căn phòng tràn ngập bầu không khí căng thẳng, Văn Xu Xu ngồi yên tĩnh trên ghế sofa, dáng vẻ khiến người ta cảm thấy thương tiếc.
Miệng cô thì ngậm cà vạt, hai tay bị trói trên đỉnh đầu, còn hai chân bị Tùng Kinh Phó đè chặt.
Ngón tay thon dài của người đàn ông nhẹ nhàng mơn trớn trên khe huyệt hồng hào.
Văn Xu Xu nhìn người đàn ông đẹp trai trước mắt, liều mạng lắc đầu nức nở.
Nước mắt cô rơi xuống như chuỗi ngọc bị đứt dây, đáng thương giống như một đóa hoa non nớt bị giày vò trong mưa gió, vừa yếu đuối vừa thê lương.
Đã có mấy lần, Văn Xu Xu muốn bỏ chạy nhưng chỉ mới động đậy cơ thể thôi đã bị cánh tay cường tráng của người đàn ông kéo trở về, rồi ném cô lên chiếc ghế sofa mềm mại.
Tang Kỳ Lương ngồi ở bên cạnh, lặng lẽ hút thuốc.
Trong làn khói lượn lờ, khuôn mặt của anh có phần không rõ ràng nhưng ánh mắt lạnh lùng kia vẫn khiến người ta không rét mà run.
Tùng Kinh Phó khẽ hỏi "Anh có thể đút vào cái lỗ hồng hào này của em được không?" Lông mu hơi thưa thớt, âm đạo non mềm lộ ra, chỉ cần khẽ chạm vào một cái là đã rên rỉ khe khẽ rồi.
Tùng Kinh Phó tìm được âm vật nhạy cảm, cậu nói nhỏ "Anh nghe nói âm vật của phụ nữ rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ một cái là lên đỉnh ngay." Người đàn ông dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa ấn, lặp đi lặp lại hành động trêu chọc ấy.
Cơ thể Văn Xu Xu lập tức căng cứng, cô thở dốc dữ dội.
Tùng Kinh Phó cười nói "Chảy nước rồi." "Đây là lần đầu tiên anh xoa huyệt của phụ nữ đấy." "Huyệt của em


⬅ Trước Tiếp ➡