Nhìn dáng vẻ yếu ớt của cô có chút thất vọng..
Trình Viện ão não cào tóc mình..thở dài trong lòng cũng lủi thủi theo vào sau..
Ở lại gần xế chiều, Y Tịnh theo Trình Viện trở về..Trình Viện cũng không gấp gáp.
Nhưng Tố Quyên lo xe không có chỗ để, nhà cửa lại chật chội bà sợ Trình Viện không quen.Với lại con gái cũng về hơn nửa tháng..
Cũng thấy không đúng nên hối thúc hai người trở về...
Chiếc xe băng băng chạy ra khỏi thị trấn,
Trình Viện liếc mắt nhìn vào kính quan sát khuôn mặt cô gái nhỏ bên cạnh...
Lúc này không còn vẻ chật vật như lúc trưa..Rất gọn gàng và thanh mát..Cũng vẫn phong cách quần bò áo thun, chỉ khác chiếc áo là màu xanh nước biển càng tôn lên nước da trắng hồng của cô..mái tóc đen dài qua vai được thả bồng bềnh sau gáy..
Từ lúc lên xe cho đến giờ cô vẫn im lặng, hai tay ôm chặt chiếc ba lô trước ngực..cái gì cũng không nói..
Trình Viện ho nhẹ mới chậm rãi lên tiếng..
-" Trong cốp có bánh ăn vặt.Mẹ chuẩn bị.Em có ăn lấy mà ăn "
Câu này có vẻ dài nhất từ trưa đến giờ..
Y Tịnh nghiêng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh..
Cô luôn bị vẻ ngoài nam tính sắc nét của Trình Viện thu hút, mũi anh rất cao khi nhìn vào tạo người ta cảm giác áp bức rất mạnh..
Y Tịnh chỉ là cô gái nhỏ,nói không thích ngắm nhìn trai đẹp đó là nói dối huống chi là chồng mình..Nhưng cô luôn biết giới hạng của mình nằm ở đâu..Và người đàn ông trước mặt là ai, khuyên bảo mình phải luôn tỉnh táo..
Y Tịnh lắc đầu, dịu dàng nói..
-" Em không thích ăn vặt "
Trình Viện ngạc nhiên không phải con gái luôn thích những điều đó à..Anh tò mò buộc miệng hỏi..
-" Không phải con gái thích ăn vặt sao?"
Y Tịnh không ngờ anh có hứng thú với việc này..Cô lắc đầu mỉm cười có chút gượng gạo..
-" Từ nhỏ nhà em rất nghèo.Chỉ mong kiếm cơm đủ ba bữa không đói, là mãng nguyện lắm rồi, đâu cần gì được ăn ngon huống gì ăn những thứ khác..Tập dần rồi thành thói quen "
Hai tay siết chặt tay lái quay đầu nhìn cô, bị anh nhìn Y Tịnh có chút không quen, trách mình sao lại nói ra những điều này.Co khi nào anh nghĩ cô than vãn lấy sự thương hại của anh hay không...
Y Tịnh xua tay mím môi cười nhạt..
-" Xin lỗi..em nói nhiều rồi.Em ngủ một chút khi nào đến nơi anh gọi em nhé "
Giờ chỉ còn cách giả vờ ngủ để đỡ xấu hổ mà thôi..Không ngờ nằm một chút cô lại ngủ thật..
Trình Viện nhìn cô xoay mặt ra cửa..Nhìn vẻ nhỏ nhắn yếu ớt của Y Tịnh..Trình Viện có chút gì đó thương xót..Nhất là khi nghe những lời nói cam chịu từ cô..Anh lại thấy khó chịu..
---
Chung phòng
Xe chạy ra thành phố F thì cũng đã hơn bảy giờ tối..Lúc này trời bắt đầu kéo mây đen mù mịt, cơn mưa bắt đầu nặng hạt...
Cần gạt liên tục hoạt động nhưng không thể xóa nhòa màn mưa trước mặt, với tình trạng này không thể về thành phố C trong đêm được rồi..Phải tìm nơi nghỉ chân mà thôi..Trình Viện âm thầm tính toán...
Y Tịnh vì những cơn sấm chớp cũng làm cho tỉnh..Cô ngơ ngác nhìn cơn mưa trút xuống mịt mù ngoài xe...
-" Chúng ta phải tìm chỗ nghỉ ngơi.Tình trạng này mai mới về được "