⬅ Trước Tiếp ➡
Cận Quan Quan nghĩ đến trước kia mà trong lòng giận dữ, vừa nghĩ tới có cần qua đó chào hỏi hay không, suy cho cùng nói thế nào thì cũng là người yêu cũ. Ngay lúc cô muốn qua đó, phòng thử đồ ở một bên mở ra, từ bên trong chạy ra ngoài, một người phụ nữ xách theo áo cưới đặc biệt vui vẻ chạy tới bên cạnh Hoắc Mộ, lôi kéo tay anh, giọng nói đáng yêu nũng nịu hỏi anh: "Anh yêu, anh xem chiếc áo cưới này của em có đẹp không? Cái này của em và đồ anh mặc là cùng một bộ đấy, em mặc cái này chắc chắn rất đẹp."
Đôi chân vốn dĩ muốn đi qua chào hỏi của Cận Quan Quan lập tức dừng lại, sắc mặt lập tức trắng giống như bức tường được quét một lớp vôi.
Nhân viên cửa hàng bên cạnh nhắc nhở cô nói: "Cô ấy chính là vợ chưa cưới của Tổng giám đốc bá đạo, thế nào? Xinh đẹp nhỉ, hai người bọn họ thật là xứng đôi, một người đẹp trai một người xinh gái."
Cận Quan Quan nhìn về phía người phụ nữ kia, dáng dấp dịu dàng điềm tĩnh, một bộ dáng vẻ hiền thê lương mẫu vô cùng dịu ngoan, trên người còn mang theo một loại khí chất làm cho người ta nhìn mà thoải mái, quả thật phù hợp với tiêu chuẩn chọn vợ của anh.
Năm đó Hoắc Mộ từng nói về người vợ tương lai của anh, nhất định là dáng vẻ cực kỳ dịu dàng điềm tĩnh, hiền thê lương mẫu.
Cận Quan Quan so sánh với chính mình thì cảm thấy tự ti, con ngươi cô, từ nhỏ đến lớn đã bị người ta nói là ồn ào. Miệng nói không ngừng, cẩu thả, không có dáng vẻ của con gái.
Cho nên, cũng khó trách, Hoắc Mộ chưa từng thích cô, năm đó ở bên cô chẳng qua là chơi đùa mà thôi.
Dù sao thì phụ nữ đưa tới cửa, ngu hay sao mà không ngủ.
Cho nên mới thản nhiên chia tay khi tốt nghiệp như thế, không cần cô nữa.
Ánh mắt lạnh lùng kia của Hoắc Mộ xem cô như người xa lạ, cũng khó trách, bạn gái cũ này, vẫn là đừng để cho bà xã hiện tại biết được, cho nên mới phân rõ giới hạn với cô, cũng sợ quá khứ của anh bị bà xã của anh biết được thì không nói rõ được, dù sao năm đó khi hai người bọn họ ở bên nhau, tư thế gì cũng từng chơi rồi, cô còn bị anh làm cho ra nước, hung hăng làm cô vui vẻ.
Bị bà xã hiện tại biết được chắc chắn là nói không rõ. Cận Quan Quan không có loại hành vi thất đức phá hỏng cuộc sống hôn nhân hạnh phúc của người ta, cũng không nhìn thẳng vào anh, mắt không thấy tâm không phiền, đi qua một bên thu dọn đồ đạc.
Cận Quan Quan vừa mới đi vào phòng thử áo cưới chuẩn bị cất đồ, kết quả một giây sau cửa phòng thử áo cưới đùng một tiếng đóng lại, cô nghe thấy giật mình quay người lại.
Hoắc Mộ cứ đi vào như vậy, trên người vẫn là bộ âu phục vừa rồi anh mới mặc.
Anh mặt lạnh đi vào, bước về phía Cận Quan Quan.
Phòng thử áo cưới rất lớn, cho nên Hoắc Mộ đi vào, không gian cũng rất lớn.
Cận Quan Quan nhìn dáng vẻ lửa giận đầy người của anh, không hiểu sao đã bị dọa sợ, cô cảm thấy khí thế này không ổn, cho nên muốn ra ngoài. Nhưng lại bị Hoắc Mộ bắt lấy cổ tay, giam cô trên vách tường.

⬅ Trước Tiếp ➡