Sạch sẽ tinh khiết.
Thành tích học tập của Cận Quan Quan từ nhỏ đến lớn vẫn luôn rất bằng phẳng, không có cách nào so sánh được với anh của cô, anh của cô từ nhỏ đến lớn đều là học sinh khá giỏi, thành tích vô cùng ưu tú.
Cô thì sao, mỗi lần thi cử đều đếm ngược, cũng chỉ có lúc đề bài tiểu học đơn giản mới có thể thi thành tích tốt một chút, lúc lên đến cấp 3, giống như là gặp phải trận Waterloo trong thành tích học tập. Những môn khoa học tự nhiên kia càng vô cùng yếu kém, không có một môn nào đạt tiêu chuẩn.
Chỉ có môn khoa học xã hội tốt hơn một chút, có lẽ là bởi vì con gái học các môn khoa học xã hội tốt, cho nên những môn khoa học xã hội kia của cô có thể nhìn được.
Vốn dĩ lúc chia lớp 11 cô muốn học khoa học xã hội, nhưng bố mẹ cô cũng không biết là có ý đồ xấu gì, nói với cô, vốn dĩ thành tích khoa học tự nhiên đã không tốt, con đi học văn, thành tích khoa học tự nhiên của con có thể tốt không? Cho nên con học khoa học tự nhiên đi, tập trung vào khoa học tự nhiên, như vậy là có thể vươn lên rồi.
Cận Quan Quan: "??" Cô đối với tư tưởng thần kỳ như vậy của bố mẹ mình cũng là giơ ngón cái bội phục.
Cộng thêm nguyên nhân người trong nhà đóng góp cho trường một tòa nhà, cho nên, Cận Quan Quan đương nhiên là đi vào lớp hỏa tiễn tốt nhất khối 11, chủ yếu là học khoa học tự nhiên.
Dĩ nhiên là lấy thành tích thứ nhất từ dưới đếm lên để vào.
Mẹ Cận vì việc học hành của con gái mà nhọc lòng, yêu cầu chủ nhiệm sắp xếp cho cô người học xếp hạng nhất, để cô nhìn cách học của người hạng nhất, học tập theo một chút, bản thân cũng có thể tranh thủ thi được hạng hai từ dưới đếm lên.
Chuyện học hành này vẫn là mưa dầm thấm đất mới tốt, ngồi cùng với người có thành tích tốt, bản thân cũng có thể học tập tích cực. Thành tích học tập không tốt thì có thể nâng cao điểm.
Chủ nhiệm lớp đồng ý, sắp xếp cho Cận Quan Quan và học bá hạng nhất ngồi với nhau.
Nhưng mẹ Cận làm thế nào cũng không nghĩ tới, con nhóc chết tiệt Cận Quan Quan này, không có thành tích tốt như hạng nhất, lại yêu đương với hạng nhất.
Cận Quan Quan từ nhỏ đến lớn không có hứng thú gì với học tập, dù sao cô cũng biết cuộc đời tương lai của mình đã được sắp xếp xong xuôi rồi, trong nhà có tiền, dù không có trình độ tốt thì cũng có thể mua được, có không tốt hơn nữa thì cũng về nhà kế thừa gia sản. Hoặc là dựa vào thu tiền cho thuê sống qua ngày cũng được.
Cô bây giờ lại phải ngồi cùng với học bá nhất khối, cô cảm thấy toàn thân mình áp lực như núi. Chủ yếu là cô cảm thấy học bá này, có thể đạt hạng nhất khối, chắc chắn là mọt sách, đeo kính mắt quê mùa, hơn nữa còn vô cùng tầm thường. Đáng sợ hơn có thể là mặt mũi đầy mụn, mập đến mức có thể giống lợn béo ở chợ.
Dù sao thì cô xem trên TV đều nói như vậy.