Chương 9
Người phục vụ vừa đi, Hạ Lâm liền ôm chầm lấy Hoài Ương, thì thầm vào tai cô “Cậu không thấy ánh mắt của Lý Ngâm Sương à? Mẹ nó, lúc nãy mặt cô ta trông giống hệt gan lợn, đúng là hả giận, tôi đã chướng mắt cô ta tám trăm năm rồi, cứ tưởng mình ghê gớm lắm.”
Hạ Lâm ôm chặt quá, Hoài Ương cảm thấy hơi khó thở, đưa tay đẩy ra.
“Nhưng mà, phải công nhận anh chàng đầu đinh bàn bên kia đẹp trai thật.” Hạ Lâm dụi mặt vào vai cô “Cậu tán tỉnh anh chàng lái Maserati kia kiểu gì thế? Cậu ngồi đây từ đầu mà, tôi có thấy hai người nói gì đâu?”
Hoài Ương dùng ngón trỏ ấn giữa chân mày Hạ Lâm đẩy ra.
Cô bốc vỏ hạt dưa trên bàn, thật ra cũng thấy kỳ lạ.
“Không làm gì.” Hoài Ương nghĩ một chút, lại bốc một nắm hạt dưa.
“Chắc là nhìn mặt thôi.” Hạ Lâm đánh giá cô một lượt, nói rồi lại ghé sát cổ cô nhấn mạnh “Nhớ xin số điện thoại cho tôi đấy.”
Hoài Ương liếc cô ấy một cái, bất đắc dĩ “Biết rồi.”
Đúng lúc đó, bên kia, cậu đàn em Chu mà Hạ Lâm nhắc tới đẩy Lộ Tầm đến.
“Đàn... đàn chị.”
Lộ Tầm đứng trước mặt Hoài Ương, tay chân lúng túng.
Hoài Ương ngẩng lên.
Trẻ tuổi đúng là lợi thế, Lộ Tầm mặc sơ mi trắng mở cúc, bên trong là áo phông trắng trơn, quần bò màu xanh bạc.
Không cần nhìn kỹ cũng toát ra mùi vị tuổi trẻ.
Hạ Lâm khẽ mỉm cười, kéo Lộ Tầm ngồi vào ghế trống bên cạnh.
Rồi nâng ly rượu, lại ghé tai Hoài Ương nhắc nhở “Muốn cún con hay Maserati? Một câu thôi, chị đây sẵn sàng làm cánh quân tiên phong.”
“Muốn gì?” Hạ Lâm mắt sáng rực, đầy mong chờ.
Hoài Ương liếc nhìn cô ấy một cái, rất nghiêm túc nói “Tôi muốn làm tác giả chính của bài luận tiếp theo của cậu, cậu viết xong có thể ghi tên tôi được không?”
“Vô sỉ.” Hạ Lâm mắng cô.
Lộ Tầm ngồi bên cạnh nhìn hai người suốt một lúc, liếm môi, cuối cùng lấy hết dũng khí “Đàn chị, tôi... tôi là Lộ Tầm, bạn cùng phòng của Chu Mật.”
“Ừ.” Hoài Ương gật đầu, ánh mắt và giọng điệu đều rất nhẹ nhàng “Tôi biết.”
Lộ Tầm có vẻ căng thẳng, tay đặt trên đầu gối hơi co lại, lại liếm môi.
Ánh mắt rơi lên hai chai cognac trên bàn, tìm đại một chuyện để nói “Ra ngoài đừng tùy tiện uống rượu đàn ông tặng.”
Hoài Ương hơi nhíu mày, có chút phản cảm.
Cô biết Lộ Tầm có ý tốt.
Nhưng cô vẫn không thích kiểu nói chuyện này – Tiềm thức hạ thấp phụ nữ, nâng mình lên vị trí “dạy dỗ”.
Lộ Tầm định đẩy hai chai rượu ra xa.
Hoài Ương lại đưa tay ngăn lấy một chai, giọng điệu lãnh đạm “Để đó đi.”
Cô đã nói vậy, Lộ Tầm cũng không tiện nói thêm gì, ngượng ngùng thu tay về, cố tìm chủ đề để nói.
Nhưng Hoài Ương không nghe nhiều, cũng chẳng đáp lại mấy.
Suốt quá trình chỉ có cậu ta nói, Hạ Lâm thỉnh thoảng đáp lại.
Ngồi được hai ba mươi phút.
Hoài Ương bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, định đi vệ sinh rồi ra ngoài hít thở chút khí trời.
Nhà vệ sinh ở sâu trong góc quán rượu, sau bục hát hình tròn.
Một hành lang dài và sâụ
Nhà vệ sinh nam nữ tách biệt rõ ràng.
Khoảng cách giữa hai phòng là bảy, tám mét.
Quán rượu này được trang trí trông thật sự rất có phong cách.
Ngay cả nhà vệ sinh cũng vậy.
Một quán rượu nhỏ theo phong cách Trung Hoa cổ điển.
Gương trước bồn rửa tay có hình quạt bằng gỗ, giống như một chiếc quạt gấp từ thời Minh Thanh gắn vào tường.