⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng điệu Cố Cảnh Uyên bình tĩnh, không lên không xuống, rơi vào trong tai người nghe cũng không có gì khác thường.
Nhưng, rơi vào trong tai Tần Sắt, mấy chữ mà Cố Cảnh Uyên nói thật sự - - bác đại tinh thâm.
Cô liếm khóe miệng, nhìn lướt qua Thẩm Duệ, chỉ cảm thấy sắc xanh trên người anh ta thật chói lóa.
Một đám người đi theo Cố Cảnh Uyên vẫn cúi đầu không nhúc nhích, lòng thầm nghĩ, hôm nay Boss thật lạ, bình thường nói chuyện rất kiệm lời nhưng hôm nay lại rảnh rang nhàn hạ tán gẫu việc nhà chuyện con cái với người ta.
Quản lí khách sạn cười tít mắt nói: "Trước khi đến Cố tổng không biết hôm nay là tiệc mừng thọ bà Thẩm, không chuẩn bị quà cáp gì nên khá băn khoăn, tiện đây tôi xin tặng mấy vị thêm vài món ăn, xem như bày tỏ tâm ý tạm thời, hy vọng bà Thẩm sẽ không chê..."
"Không chê, không chê... cậu Cố có thể tới, chúng tôi... thật sự là vẻ vang cho kẻ hèn này, đúng vậy, vẻ vang cho kẻ hèn này..."
Vương Thu Hà bình thường mắng người không lặp một câu.
Nhưng hiện tại bà ta lại không nói được một câu hoàn chỉnh.
Nếu là bình thường Thẩm Duệ là chỉ mong sao có thể tiến lên nịnh bợ Cố Cảnh Uyên nhưng hiện tại anh ta đã không còn tâm trí nào.
Anh ta đứng ở sau Tần Sắt, một đôi mắt dữ tợn nhìn cô, tay phải có con dao mà chỉ hận không thể đâm cô
Anh ta nghĩ đến nhược điểm mình bị Tần Sắt bắt được, cô đội cho anh ta một cái mũ xanh mướt, đã thế còn hại anh ta không thể không nhận đứa con hoang này, trong lòng anh ta như bị dầu nóng tạt qua, hận muốn chết...
Thẩm Chí Quốc thì mời Cố Cảnh Uyên ngồi xuống cùng ăn cơm, quản lí nói, Cố tổng nhà bọn họ còn nhiều việc không thể ở lại, tóm lại chính là, các người không có tư cách dùng cơm với Cố tổng.
Vương Thu Hà thấy Cố Cảnh Uyên định đi thì vội hô lên: "Tiểu Duệ, nhanh dẫn vợ con đi tiễn cậu..."
Lúc này Thẩm Duệ hãy còn đắm chìm trong ý hận với Tần Sắt, nên không nghe lọt tai lời mẹ nói.
Tần Sắt khoác tay Thẩm Duệ: "Ông... Khụ... Chúng ta đi tiễn cậu..."
Cô vừa định gọi một tiếng "ông xã" nhưng mới nói được nửa từ thì bỗng nhiên thấy cổ lành lạnh, cô theo bản năng nuốt xuống chữ kia, cánh tay vươn ra cũng thu về.
Cố Cảnh Uyên lành lạnh đảo mắt qua bụng Tần Sắt: "Mợ Thẩm có thai nên không cần phải tiễn tôi đâu."
Sau đó, Cố Cảnh Uyên rời đi.
Tần Sắt cảm thấy, trước khi rời đi, ánh mắt Cố Cảnh Uyên nhìn bụng cô khiến toàn thân cô ớn lạnh, giống như cái mạng nhỏ đã bị anh nắm trong tay.
Người này nhất định cho rằng cô đã mang thai, đây là muốn chuẩn bị xử lý cô rồi.
Không được, phải nhanh chóng tìm cơ hội nói rõ mới được.
Chẳng thế thì, chậm thêm chút nữa, cái mạng sẽ khó giữ.
Đang nghĩ ngợi thì thấy Thẩm Duệ phẫn nộ lườm cô, Tần Sắt nhanh chóng thay đổi sắc mặt, cô cười mỉm, dịu dàng nói: "Sao ông xã lại nhìn em như vậy, có phải anh vui quá rồi không, chẳng phải mỗi lần anh đều nói với em là, hi vọng có thể làm cha trước năm ba mươi sao? Lần này cuối cùng cũng có thể thực hiện được rồi, anh có vui không?"
Triệu Bác Nguyên cắn răng, tay như muốn xé nát khăn trải bàn, ánh mắt oán hận lườm Thẩm Duệ, anh ta còn từng nói vậy?
"Tần Sắt, cô..." Thẩm Duệ nắm chặt quả đấm, tay giơ lên, lời mắng chửi cũng đã chuẩn bị tốt, nhưng lúc nhìn thấy Tần Sắt lắc điện thoại trong tay, anh ta lập tức đổi động tác thành vuốt tóc cô, lời mắng người cũng biến thành, "Khụ, có thể không vui sao, anh cực kỳ vui luôn ..."
…….
Cần phải ly hôn (1)
Không ai biết, lúc Thẩm Duệ nói ra mấy chữ này, đã cắn nát mấy cái răng.
Anh ta vốn chọn trúng Tần Sắt làm vợ, chính là thấy dáng vẻ cô không tệ, lúc ấy còn chưa ra trường, tâm tư đơn thuần, dễ gạt, nhưng ai có thể nghĩ tới người phụ nữ này lại là một con bò cạp độc.
Ẩn núp hai năm, không phản kháng thì thôi, ra tay một cái liền bóp anh ta bảy tấc.
Bây giờ còn mang thai con hoang cứng rắn nhét cho anh ta.
Hết lần này tới lần khác anh ta đều không thể nói gì, còn phải nói vui vẻ trái với lương tâm.
Thấy cha mẹ đầy mong đợi với đứa con hoang này, anh ta hận không thể bóp chết Tần Sắt.
Tần Sắt làm bộ như có vẻ thân mật khoác cánh tay Thẩm Duệ: "Em cũng biết, anh chắc chắn vui vẻ..."
Tần Sắt liếc nhìn Triệu Bác Nguyên tức giận đến run tay, xanh cả mặt, cô ngượng ngùng cười một tiếng: "Để Tiểu Triệu cậu chê cười rồi, Thẩm Duệ nhà chúng tôi đã sớm muốn làm cha, cả ngày than phiền với tôi nói trên đường chính nhìn thấy con của người khác thật hâm mộ, hết lần này tới lần khác nói tôi không cố gắng, đến bây giờ mới có bầu, nhưng cũng may cuối cùng có thể như ý nguyện, nếu cậu và Thẩm Duệ là bạn tốt, vậy sau này chờ đứa bé ra đời, cậu có muốn làm cha nuôi của con trai tôi không?"
Tần Sắt không phải rắc muối lên vết thương, mà cô đang vẩy thuốc độc, không phải bổ dao mà là bắn vạn mũi tên.
Châm hai người Triệu Bác Nguyên và Thẩm Duệ thành con nhím, mà ai cũng không thể làm gì cô.
Bắp thịt trên mặt Triệu Bác Nguyên đang co quắp, anh ta biết rõ Tần Sắt nói những thứ này đều là cố ý, nhưng tức giận trong lòng vẫn không nhịn được......
Lại còn để anh ta làm cha nuôi của con trai cô, nằm mơ.
Triệu Bác Nguyên vội vàng nhìn Thẩm Duệ.
Lúc này Thẩm Duệ có thể làm gì, người ta nắm điểm yếu của anh ta, chỉ có thể nhận yếu thế.
Nhìn bọn họ như thế, trong lòng Tần Sắt sảng khoái, cô nói với Thẩm Duệ: "Chồng ơi, bây giờ em đặc biệt muốn ăn chua, anh gắp cho em miếng sườn xào chua ngọt đó đi."
Thẩm Duệ vừa định nói, cô không có tay à, mẹ anh ta đã nói: "Đều nói chua trai cay gái, cái thai này nhất định là con trai..."
Tần Sắt cười híp mắt: "Mẹ, mẹ nói đúng, đứa nhỏ này là nhờ phúc của mẹ tới mà..."
Thẩm Duệ nắm chặt quả đấm, cắn nát răng nuốt vào trong bụng.
Rất nhanh, Cố Cảnh Uyên cho phòng bếp mang thêm thức ăn ra.
Mở nắp, mùi thơm tràn ra, chỉ là... Thức ăn này thật sự có chút kỳ quái.
Chính giữa đĩa là một quả bóng nhỏ hơn quả bóng chuyền một chút, tưới đầy nước canh màu xanh, nước canh phủ kín cái mâm, còn dùng màu xanh của bông cải xanh làm trang trí, nhìn.... Chính là một món ăn khiến người ta không nghĩ ra.
Vương Thu Hà hắng giọng khoe khoang với mọi người: "Ôi chao, em họ tôi thật là quá khách khí, ông nói xem, tới thì tới, còn cho người đặc biệt cho thêm thức ăn, quá có lòng, đây là thức ăn hữu cơ màu xanh lục tốt cho thể xác và tinh thần, mọi người xem, nhìn xanh biếc thật sự khiến người ta rất muốn ăn nha!"
Mọi người lập tức tâng bốc bà ta.
Không biết đứa trẻ nhà ai đưa tới, bất thình lình nói một câu: "Nhìn thật giống như cái mũ trên đỉnh đầu."
Toàn thân Tần Sắt chấn động một chút, vậy... Cũng không phải là mũ xanh trên đỉnh đầu.
Cố Cảnh Uyên này, anh muốn làm gì!
Tuy nói Thẩm Duệ không phải là thứ gì, nhưng Cố Cảnh Uyên anh nhuộm xanh người ta, có cần khiêu khích trắng trợn như thế không?
⬅ Trước Tiếp ➡