Trong điện thoại anh ta không nghe ra, nhưng vẫn luôn cảm thấy giọng nói đó dường như có chút quen thuộc, có vẻ như đã nghe qua ở đâu rồi.
Tần Sắt cười dịu dàng đưa tay nhẹ nhàng vỗ bụng mình, nói: "Cái này không phải điểm chính, đây mới là điểm chính, chồng à, thời gian không còn nhiều đâu, bụng rất nhanh lớn lên, anh không chờ mong cháu đích tôn của nhà họ Thẩm sao? Nhưng tôi lại rất mong đợi đó."
"Được lắm, Tần Sắt, cô đúng là rất có bản lĩnh, trước kia tôi đã coi thường cô rồi..." Thẩm Duệ nói xong xoay người rời đi.
Chỉ chốc lát, Thẩm Chí Quốc đi ra, nổi giận đùng đùng: "Hại mẹ cô thành như vậy, cô còn có gan tới.”
Vừa nói, tay ông ta đã nâng lên muốn đánh tới, động tác của Thẩm Chí Quốc quá nhanh, Tần Sắt đã tránh né không được nên đành nhắm mắt chờ bạt tai kia rơi xuống.
Nhưng đợi một lát, hả, tại sao còn không đau?
Cô mở mắt ra, thấy một bóng người cao lớn đẹp trai đã đứng bên người từ lúc nào, giống như một cây cao lớn, che đậy cô kín mít, mưa gió không tới.
Chỉ là nhìn mặt, Tần Sắt cắn răng, cậu à, tại sao cậu lại tới nữa.
Tay Cố Cảnh Uyên bắt được cổ tay Thẩm Chí Quốc, ánh mắt sắc bén, giọng nói lạnh lùng: "Ông Thẩm, trước khi đánh người, phải xem đây là đâu đã!"
Thẩm Chí Quốc chỉ cảm thấy cổ tay như sắp gãy, sắc mặt trắng bệch vì đau: "Cố... cậu Cố, cậu.....Tại sao cậu lại..... Ở chỗ này?"
Thẩm Duệ đứng sau lưng Thẩm Chí Quốc cũng sửng sốt một hồi, nhân vật lớn như Cố Cảnh Uyên mà lại gặp được mấy lần trong hôm nay có phải thường xuyên quá rồi không?
Cố Cảnh Uyên cười nhạt: "Bệnh viện của tôi, tôi không thể tới sao?"
Bệnh viện này là bệnh viện anh đã từng nhậm chức lúc trước.
Đúng vậy, bây giờ người ta đúng là không làm bác sĩ trưởng khoa nữa, nhưng người ta là viện trưởng bệnh viện, thầu cả bệnh viện đó!
...
Gian phu là ai (2)
Mặc dù Tần Sắt thật sự không hy vọng nhìn thấy Cố Cảnh Uyên ở chỗ này, nhưng cô không thể không thừa nhận, anh rất ngầu, ngầu đến mức khiến người ta muốn quỳ phục!
Có tiền, có sắc, thật sự có thể tự do phóng khoáng đến vô pháp vô thiên.
Thẩm Duệ chau mày, lặng lẽ quan sát Cố Cảnh Uyên, giọng nói này, làm sao... Cảm giác...
Anh ta nhìn Tần Sắt, lại nhìn Cố Cảnh Uyên, sau đó trong lòng âm thầm lắc đầu, không thể nào!
Cố Cảnh Uyên có thân phận gì, Tần Sắt lại là thứ gì? Cho dù vóc dáng không tệ, nhưng đối với Cố Cảnh Uyên mà nói, người đẹp như thế nào mà anh chưa thấy qua, hơn nữa còn là loại mặt hàng đã xài đã có gia đình rồi, làm sao anh có thể thèm chứ.
Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.
Thẩm Chí Quốc đau điếng, phát run: "Ôi... Xin lỗi, cậu....Cố đúng không, xin lỗi, tôi không nên gây chuyện ở bệnh viện của cậu, chỉ là....Đứa con dâu này của tôi, cô ta quá xấu xa, hại mẹ chồng..... tiêu chảy..."
Tần Sắt liếc Thẩm Duệ một cái, có lẽ trước kia lúc cô không biết, Thẩm Duệ chính cũng chạy đến trước mặt cha mẹ anh ta thêm dầu thêm mỡ như vậy, vì thế lúc về nhà, cha mẹ anh ta lại tra tấn cô.
Nhưng sau này có thể không vậy nữa, cuộc sống của nhà họ Thẩm sắp đảo lộn rồi!
Tần Sắt ấm ức nức nở, nói: "Cha... Tại sao cha có thể nói con như thế?"
Cô che bụng mình đỏ mắt: "Trong bụng con đang mang cháu đích tôn của nhà họ Thẩm mà? Tại sao cha có thể nhẫn tâm xuống tay đánh con, huống hồ.....Huống hồ, con cũng không muốn mẹ như thế, ly nước trái cây kia, là....Thẩm Duệ cho con, con không biết sẽ như vậy?"
Tần Sắt vừa nói vừa che mặt khóc thút thít, bả vai run rẩy, trong lòng ấm ức chua xót nhu nhược vô cùng.
Cô ngẩng đầu lên nước mắt lưng tròng nhìn Cố Cảnh Uyên: "Cậu, cậu nói đi, chuyện này có thể trách cháu sao?"
Cố Cảnh Uyên thấy nước mắt bên má cô, đôi mắt màu hổ phách chìm xuống, lạnh lùng nói: " Ừ... Không trách."
Sắc mặt hai cha con Thẩm Duệ đều khó coi, Thẩm Chí Quốc đau đớn run rẩy, nhưng Cố Cảnh Uyên còn không chịu buông ông ta ra.
Thẩm Duệ cắn răng, Tần Sắt tiện nhân này, cố ý nói trước mặt cha anh ta, nước trái cây kia là anh ta cho, đây rõ ràng là muốn khiến cha anh ta chuyển mũi dùi lên người anh ta mà.
Thẩm Chí Quốc nhịn đau, nói: "Phải phải... Không trách con, không trách con, cha....Vừa rồi cha quá tức giận, cho nên... Hồ đồ, hồ đồ..."
Cố Cảnh Uyên buông tay Thẩm Chí Quốc ra, hình như còn đẩy nhẹ một cái.
Thân thể Thẩm Chí Quốc liên tiếp lui về phía sau hai bước, đặt mông ngã ngồi dưới đất, Thẩm Duệ vội vàng đỡ ông ta dậy.
Tần Sắt lau sạch nước mắt trên mặt, nức nở nói: "Cha, nói mới nghĩ, mẹ thật sự là phúc tinh của đứa nhỏ này, nếu không phải mẹ, bây giờ con uống rồi, nói không chừng đứa nhỏ này đã không còn, cháu trai nhà họ Thẩm chúng ta sẽ không còn, chờ mẹ khỏe, con phải cảm ơn mẹ, hiếu kính với mẹ..."
Trong lòng Thẩm Chí Quốc run lên, gật đầu liên tục: " Đúng, con... Con nói đúng....Cũng may con không sao, Thẩm Duệ, con....Cũng thật là, nhanh đi chăm sóc vợ con đi, đây là cháu trai đầu tiên của nhà chúng ta, nhất định không thể xảy ra chuyện."
Tần Sắt cảm giác được khí lạnh trên người Cố Cảnh Uyên càng ngày càng nặng theo những lời này, cô dịch ra bên cạnh theo bản năng.
Thẩm Duệ oán hận cắn răng, nhưng chỉ có thể thuận theo nói: "Vâng, cha..."
Anh ta đưa tay muốn đỡ Tần Sắt, nhưng còn chưa đụng vào đã nghe được Cố Cảnh Uyên gọi một tiếng: "Cháu trai..."
...
Gian phu là ai (3)
Một tiếng gọi bất thình lình này khiến Thẩm Duệ có cảm giác không nói ra lời, có chút... rợn cả tóc gáy, đúng, chính là cảm giác này!
Tay Thẩm Duệ ngừng lại, vội vàng cung kính nói: "Cậu, có chuyện gì không ạ?"
Cố Cảnh Uyên nhàn nhạt nói: "Ừ, có chút việc."
Tần Sắt tức giận, người này muốn làm gì nữa?
Sẽ không phải là... Sẽ không phải là muốn ngả bài với Thẩm Duệ chứ ?
Anh thân là nón xanh trên đỉnh đầu người ta, chạy đến trước mặt chồng chính thức của cô làm ầm ĩ, anh không sợ à!
Tần Sắt chỉ sợ Cố Cảnh Uyên thật sự tìm chỗ chết nói với Thẩm Duệ về chuyện"cẩu thả" của hai người bọn họ, cho nên cô liên tục nháy mắt với anh.
Nhưng Cố Cảnh Uyên lại coi như không nhìn thấy cô.
Thẩm Duệ điều chỉnh tâm trạng, đè xuống chút quái dị trong lòng, lấy lòng nói: "Cậu có gì dặn dò cứ việc nói."
Đối mặt với người đàn ông ưu tú khiến người ta cưỡi hỏa tiễn đuổi không kịp như Cố Cảnh Uyên, anh ta chính là muốn ghen tị cũng ghen tị không tới, chỉ có thể cung phụng, hy vọng có thể có chút quan hệ.
Cố Cảnh Uyên nhìn anh ta: "Cháu trai khách khí rồi, chỉ là chuyện liên quan đến... Vợ cậu..."