Gác Xép Cấm Kỵ
Chương 10: Vắt quần ra nước.
⬅ Trước Tiếp ➡
Tại Khoa Nhi – Bệnh viện đa khoa thành phố Hải Phòng.
Khuôn mặt bơ phờ hiện rõ trên khuôn mặt Loan. Cả đêm qua cô gần như không ngủ, chỉ mong trời sáng để đưa con đến bệnh viện. Cu Dũng sau khi được mẹ làm cái động tác “đáng xấu hổ” kia đã bớt sốt một chút nhưng vẫn trong tình trạng sốt cao, thỉnh thoảng vẫn mê sảng nói năng linh tinh làm Loan lo lắng. Gần sáng cô mới thϊếp đi được một chút, trong giấc ngủ trộm vẫn chập chờn hình ảnh của anh Hùng và cô lúc mây mưa, vẫn vang vang tiếng nói của cu Dũng: “mẹ ȶᏂασ nhau với bố, l*и mẹ, vυ" mẹ”. Và cuối cùng là hình ảnh cô bú ©ôи ŧɧịt̠ anh Hùng, nhưng lúc ẩn lúc hiện là hình ảnh cô bú chim cu Dũng. Giật mình tỉnh dậy, hóa ra chỉ là một cơn mơ. Không biết là ác mộng hay ảo mộng nữa đây.
Sáng nay cô đã gọi điện đến trường học xin nghỉ cho con, gọi điện đến cơ quan xin nghỉ làm ngày hôm nay để đưa con đi viện. Đang mơ mơ màng màng bên ngoài phòng chờ, cô giật thót mình khi nghe tiếng cô y tá gọi:
– Ai là người nhà bệnh nhân Hoàng Tuấn Dũng?
– Tôi đây, tôi là mẹ cháu.
– Mời chị vào phòng gặp bác sỹ.
Nét mặt lo lắng, Loan bước vào phòng gặp bác sỹ, là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, đeo kính cận. Ngồi xuống ghế đối diện bác sỹ, Loan hỏi ngay:
– Thưa bác sỹ, em là mẹ cháu Dũng. Không biết cháu có làm sao không?
Vị bác sỹ khả kính nhìn qua một lượt khuôn mặt Loan, vì vướng cái bàn nên ông không thể nhìn được toàn bộ thân hình Loan. Nhưng như vậy cũng đủ để một người có kinh nghiệm từng trải như ông đánh giá đây là một cô gái rất xinh đẹp, quyến rũ dù nét mặt hiện giờ như không còn sức sống. Qua giọng nói nhẹ nhàng mà ông vừa nghe, ông biết đây còn là một người phụ nữ hiền lành, nhu mì, dễ thương. Có cảm tình ngay ông ôn tồn nói:
– Em đừng lo lắng, cháu nó đã qua con nguy kịch rồi. Nguyên nhân là bị cảm nắng thôi chứ không có gì nghiêm trọng. Chúng tôi đã cho cháu uống thuốc hạ sốt khẩn cấp. Giờ cháu không còn sốt cao như lúc mới vào đây. Chị cho tôi hỏi, cháu bị sốt từ bao giờ, ở nhà chị có đo nhiệt độ cho cháu không?
– Dạ thưa bác sĩ, cháu bị sốt từ chiều tối hôm qua, em có đo nhiệt độ cho cháu lúc sốt cao nhất là vào đêm hôm qua, 40,5 độ. Nhưng do đêm tối quá mà nhà lại chỉ có hai mẹ con nên em để sáng mới đưa cháu vào đây được. Cháu bị cảm nắng chắc là do hôm qua hai mẹ con đi nắng cả ngày nên mới bị thế. Mong bác sĩ quan tâm cháu giúp em ạ.
Vị bác sĩ giật mình trong tâm khi Loan nhắc đến “nhà chỉ có hai mẹ con”, ông chẹp chẹp miệng phát ra thành tiếng. Thực ra ông đang nghĩ đến một sự lãng phí không hề nhẹ. Nhưng đạo đức ngành y không cho phép ông cho bệnh nhân biết mình đang có ý nghĩ đen tối. Ông quay trở lại chủ đề ngay:
– Trời ạ, sốt cao như vậy mà không đưa cháu đi viện ngay, em có biết là nguy hiểm lắm không? Để tôi nói để em biết mà xử lý những tình huống về sau. Ngưỡng nhiệt độ mà con người có thể chịu được là 42 độ, đấy là theo y khoa nghi nhận chứ thực tế tùy thể trạng không được như vậy. Trẻ con sơ sinh đến trước 1 tuổi có mức chịu nhiệt cao hơn người lớn. Con nhà em 8 tuổi có thể coi là người lớn rồi. Sốt khoảng 41 độ là đã nguy hiểm tới tính mạng. Cũng rất may là cháu chỉ ở mức 40,5 độ thôi, cận kề cái chết rồi đấy em biết không.
Nghe bác sĩ nói mà Loan toát mồ hôi hột:
– Dạ vâng thưa bác sĩ, em biết rồi ạ. Lần sau em sẽ không chủ quan như vậy nữa. Cháu nó mà có bị làm sao, chắc em chết theo nó mất.
Nói đến đây, Loan trực khóc. Vị bác sĩ khả kính kia biết mình phải an ủi bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, ông trầm giọng nói:
– Thôi được rồi, giờ không sao rồi, em yên tâm. Tôi cần hỏi em thông tin để có phác đồ điều trị cho cháu. Hôm qua khi cháu sốt, chị có cho cháu uống thuốc gì không?
Loan đáp lời ngay:
– Dạ không thưa bác sĩ, thú thực với bác sĩ là cháu chưa bị ốm như này bao giờ nên em không có thuốc sẵn để ở nhà.
Bị bất ngờ vì câu trả lời của Loan, bác sĩ hỏi ngay:
– Vậy làm sao mà cháu hạ sốt được?
Loan vô tư trả lời:
– Em chỉ cho cháu uống thuốc là nhọ nồi pha với đường, sau đó trườm trán, lau người cho cháu bằng nước ấm. Khi cháu sốt cao quá em ……..
Nói đến đây Loan khựng lại kịp lúc, xuýt chút nữa là em cô phọt ra: “em mυ"ŧ chim cho cháu” nhưng may quá, không thì ngượng đến nhập viện luôn không chừng.
Bác sĩ tiếp lời:
– Em sao?
– Em …. Em …. Em cởϊ áσ cháu ra cho thoáng ạ. Chứ em cũng không biết làm gì hơn.
– Rồi, tôi đã hiểu, em làm những biện pháp dân gian đấy là rất đúng, hạ sốt là việc đầu tiên, sau đó mới tính đến chuyện khác. Giờ em yên tâm ra ngoài đợi, có gì y tá sẽ gọi.
– Vâng, em cảm ơn bác sĩ, bác sĩ có thể cho em vào thăm cháu không?
Bác sĩ giải thích thêm:
– Cháu đang được truyền nước, truyền đạm ở phòng cách ly, chúng tôi cần làm thêm một số xét nghiệm xem có phải nguyên nhân khác không. Khoảng trưa nay sẽ chuyển về phòng điều trị, lúc đó em được gặp cháu. Nếu không có gì đặc biệt thì chiều tối cháu có thể về nhà, tôi sẽ kê đơn cho cháu điều gì ngoại trú ở nhà. Thế nhé.
– Vâng, em cảm ơn bác sĩ, em xin phép.
Loan thở phào nhẹ nhõm bước ra ngoài. Vậy là cô phải ngồi ngoài chờ đến trưa mới được gặp con. Cô tự bảo với bản thân mình cần phải học thêm nhiều kiến thức về y khoa, nhỡ không may gặp những tình huống xấu còn biết đường mà xử lý. Nuôi con vất vả biển giời, nuôi con một mình còn khó gấp bội. Cu Dũng mà có bị làm sao mình sống thế nào đây. Đang nghĩ vẩn vơ thì cô nghe tiếng gọi:
– Loan, Loan, Loan!
Ngẩng mặt lên Loan nhìn thấy ngay con bạn thân, nó đi công tác từ chiều thứ 6 giờ mới gặp. Loan chào bạn:
– Mày đấy à, sao biết mà vào đây.
Con bạn tí tởn:
– Tao đến cơ quan thì lão Cường thông báo là mày xin nghỉ đến viện chăm cu Dũng ốm. Tao chạy ngay vào đây. Thế nào, cu Dũng bị làm sao. Vắng con này có mấy hôm mà xảy chuyển là sao?
Loan kể lại sơ qua tình trạng bệnh của con và kết luận của bác sĩ cho Trúc. Thấy mọi việc như vậy là cũng tạm yên tâm, Loan bảo bạn:
– Thế mày đi công tác về từ bao giờ?
Nhắc đến chuyện của mình, Trúc cười hihihihihi như vừa được sống lại những phút giây thần tiên. Nói như khoe:
– Tao về từ đêm qua, hihihihihi, đi công tác thích thật, từ giờ phòng mình phải đi công tác tao nhận hết.
Thực ra Loan cũng mong chờ Trúc đi công tác về kể chuyện, cô biết thể nào cũng có những chuyện hay ho để nghe. Loan cố giấu cô bạn rằng mình không quan tâm lắm những chuyện bậy bạ kia, nhưng bản tính tò mò của phụ nữ luôn thôi thúc cô muốn khám phá, tìm hiểu chuyện của bạn. Chơi với nhau lâu năm rồi, cô phải thừa nhận rằng những câu chuyện tìиɧ ɖu͙© của con bạn thân thỉnh thoảng là nguồn tư liệu để cô thủ da^ʍ lúc vắng chồng. Và lần này cũng không phải là ngoại lệ. Cô nói như dẫn dụ con bạn:
– Đi công tác mà cứ làm như là đi du lịch không bằng mà phải xin đi.
Ngó quanh ngó quẩn xung quanh, Trúc thì thầm vào tai bạn:
– Đi ȶᏂασ.
Loan nghe xong câu đó mà l*и nhíp nhíp lại. Mảnh ruộng khô cằn, chỉ một giọt mưa thôi cũng quý. Loan đỏ mặt ngay tắp lự.
– Con này, bậy bạ, đây là bệnh viện đấy.
– Thì tao mới nói thầm. Chứ không tao chả oang oang lên cho mày nghe. Ra ngoài kia đi, đằng nào cũng đến trưa mới được gặp cu Dũng mà. Ra ngoài tao kể cho nghe.
Vừa nói, Trúc vừa kéo Loan đứng dậy đi ra ngoài sân bệnh viện, nơi đó đặt mấy cái ghế đá. Loan miễn cưỡng theo chân con bạn, nói là miễn cưỡng cho lấy lệ thôi chứ thực ra cô cũng muốn xem con bạn dâʍ đãиɠ này làm cái trò gì trong mấy ngày vừa qua. Chọn một cái ghế đá dưới một cây phượng to, hai đứa ngồi sát bên nhau. Xung quanh bán kính khoảng 20m không có ai, đủ để tâm sự nhỏ to mà không bị ai nghe thấy. Loan mở lời trước:
– Rồi được chưa nào, gì mà kéo xệnh xệch cứ như là bắt cóc ấy.
– Ra đây tao kể cho nghe chuyện mấy hôm vừa rồi. Mày có thích nghe không?
Loan biết con bạn định gài mình phải nói ra là thích nghe, nhưng nhiều lần rồi mà không được.
– Kéo người ta ra đây còn hỏi câu đấy. Không thích kể thì thôi, đây cũng chả báu.
Biết tính con bạn như vậy nên Trúc cũng chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Nàng kể một mạch:
“Tao đi Nghệ An chiều hôm thứ 6, trên xe ngoài tao, ông Trường lái xe còn có 8 thằng sinh viên nữa. Ông Trường lái xe thì mày biết rồi, ông này tao bảo bú là bú, tao bảo liếʍ là liếʍ, tao bảo ȶᏂασ là ȶᏂασ, tao bảo xuất là xuất không dám lệch. Còn 8 thằng em kia là hàng mới nên cũng chưa biết to nhỏ thế nào. Nhưng nhìn bên ngoài cũng rắn rỏi, phốp pháp phết. Ngó qua đũng quần thấy thằng nào thằng ấy cũng có u. Ha ha ha!
Trời nóng, tao mặc váy cho mát bướm. Mà ngồi xe tao chọn cái váy hoa mỏng mỏng mà mày bảo là nhìn thấy qυầи ɭóŧ ấy. Đi làm từ sáng nên đến chiều đến tao còn ngửi thấy mùi l*и của mình thì chắc là trên xe bọn thanh niên kia chắc no mũi. Tao bắt lão Trường đóng kín cửa xe cho mùi không bay đi đâu hết. Để xem phản ứng của các em giai thế nào.
Mày biết không, quần thằng nào thằng ấy độn hẳn lên nhìn thích mắt phải biết. Thỉnh thoảng tao lại xoa xoa l*и ngoài váy, giả vờ như đang gãi bím làm các em đỏ hết cả mặt. Tao ngồi hàng ghế gần trên cùng, các em ngồi sau nên tao làm gì các em nhìn thấy hết, chẳng thằng nào nhìn ra ngoài xem đường cả, chỉ chằm chằm vào tao làm tao cảm thấy như mình bị lột truồng ngay trên xe ấy. Mày biết không, nghĩ đến đấy thôi là l*и tao chảy nước ngay trên xe rồi, ướt hết cả cái qυầи ɭóŧ lọt khe mà tao cho mày mày không lấy ấy. Tao nghĩ mà bị hϊếp ngay trên xe thì thích phải biết nhỉ? Nhưng bọn sinh viên mới lớn cho kẹo cũng không dám làm chuyện ấy đâu.
Xe qua Hà Nội là tao giả vờ ngủ, hếch hếch chân lên để cho bọn nó nhìn thấy qυầи ɭóŧ tao qua gương chiếu hậu. Chắc chắn là chúng nó nhìn thấy qυầи ɭóŧ của tao, lông l*и tao còn thò cả ra ngoài cái qυầи ɭóŧ bé tẹo ấy nữa cơ. Tao nghe thoang thoảng hình như có tiếng 1,2 thằng sóc lọ ngay trên xe nữa. Tao còn ngửi thấy mình tϊиɧ ŧяùиɠ. Ôi, mày biết không, thích lắm. Cứ thế, tao cho các em sướиɠ vì được ngắm người đẹp.
Đến Nghệ An khoảng 8h tối, tao vào đặt phòng khách sạn. Mày thấy tao khôn không, tao lấy lý do là kinh phí nhà trường có hạn nên chỉ đặt có 2 phòng thôi. Mỗi phòng có 2 giường đôi. Đêm đầu tiên tao sắp xếp lão Trường và 4 thằng 1 phòng, tao và 4 thằng 1 phòng. Lợi dụng lúc tao đang làm thủ tục, mấy thằng sinh viên còn oẳn tù tì để được ở phòng có tao. Chúng nghĩ là thịt tao được ngay đây mà, nhưng chúng đã nhầm, đứa nào cũng có phần cả không cần phải tranh nhau. Mọi việc mày thấy tao xắp xếp chuẩn không?
Ăn uống xong xuôi phòng nào về phòng ấy, tao không muốn mất thời gian nên không cho ai đi chơi cả. Về đến phòng, mấy em thanh niên tranh nhau tắm trước, tao biết tắm lần lượt mất thời gian nên tao bắt cả 4 thằng vào tắm một lượt. Nghe tiếng nước chảy, tiếng tranh nhau vòi nước mà ở ngoài tao nóng hết cả mặt. Cứ tưởng tượng là 4 cái ©ôи ŧɧịt̠ nầng nẫng đang ở ngay trong kia tưng tưng mà l*и tao nó ướt, nó rỉ nước đến kinh. 4 thằng tắm xong thì cun cút đi ra. Thằng nào thằng ấy quần đùi, áo ba lỗ. Nhìn qua thì biết cả 4 thằng rủ nhau không mặc sịp để tồng hỗng hòng câu tao. Tao biết nhưng cứ để đấy, tính sau. Tao đi tắm, mang theo bộ váy ngủ rộng thùng thình. Tao đéo thèm mang qυầи ɭóŧ và áσ ɭóŧ vào. Mang theo làm đéo gì tí mất công cởi mày nhỉ?
Tao tắm lâu cho bọn ngoài kia chết thèm và tao cũng muốn mình thật sạch sẽ, thơm tho cho các em nhớ đời. Tao tính xa là về trường còn ăn tiếp mà. Tao mặc váy đi ra mà cả bọn nuốt nước bọt cái ực, quần đùi cũng chổng ngược lên. Tao cũng biết trước là đêm nay mình sẽ “khổ” đây, thú thực là tao chưa cùng lúc cho 4 thằng chơi, 2 thằng cùng lúc thì nhiều lần rồi nhưng cả 4 thì tao chưa thử bao giờ nên cũng có chút hồi hộp, không biết sức mình ra sao.
Mọi thứ không thể dễ dàng thế được, tao không muốn chúng nó nghĩ là tao dễ dãi. Tao bày trò:
– Bây giờ cũng còn sớm, chị đề nghị như thế này. Phòng mình có 2 cái giường to, bây giờ mấy đứa kéo 2 cái giường lại thành một cái giường lớn. Mấy chị em chơi bài tiến lên.
Chưa nói hết câu mà mấy thằng đã đẩy xong 2 cái giường lại gần nhau rồi. Giờ cả phòng chỉ có một cái giường rộng thênh thang, tao cảm giác mình sắp giống nữ hoàng Ai Cập rồi. Nhìn thấy ổn ổn rồi tao nói tiếp:
– Nhưng chơi xuông không thích, ai thua phải chịu phạt. Đồng ý không?
Mấy đứa nhao nhao như cá rô đớp mồi:
– Vâng, bọn đồng ý, phạt gì hả chị. Bôi nhọ nồi đi, bọn em vẫn hay chơi.
Bọn này đúng là trẻ con không ra trẻ con, người lớn không ra người lớn. Giờ này còn chơi bôi nhọ nồi. Tao trêu lại:
– Em mang l*и đi à, quên, chị xin lỗi, chị nói nhầm. Em mang nồi đi à?
Các chú em nghe từ “l*и” phát ra từ tao mà há hốc mồm, tao thấy có đứa rỉ cả nước ở ©ôи ŧɧịt̠ vì thấy ướt một dúm ở quần.
– Ở đây lấy đâu ra nồi mà chơi bôi đen. Chị thấy hay là chơi lột đồ đi. Ai thua thì phải cởi một món đồ ra. Cấm ai được chơi ăn gian.
Lại có một thằng có ý kiến làm tao thấy giống như mình đang dậy học bọn mẫu giáo ấy mày ạ, nó nói:
– Như thế thì không công bằng, bọn em có 2 thứ là quần và áo, còn chị có 3 thứ.
Ấy chết, không khảo mà khai nhé, vậy là bọn nó đúng là không đứa nào mặc sịp rồi. Ý chúng nói là tao ngoài váy ra còn si lít và áo vυ" nữa. Bọn này ngu vãi, mặc thế mà không biết. Hihihihi. Tao vẫn tảng lờ không cho chúng nó biết là ngoài cái váy thùng thình tao ở …. truồng.
Tao biện minh như đúng rồi:
– Chị là con gái được ưu tiên, có chơi không. Nếu không thì thôi. Đi ngủ.
Cả bọn lại im phăng phắc khi biết mình nói ngu. Một đứa có vẻ gan nhất nói:
– Bọn em đồng ý, ai chơi ăn gian phải ra hiên ngủ.
Vậy là cả bọn chơi bài tiến lên, một thằng phải đứng ngoài làm trọng tài. Loan mày biết không? Cả đời tao ngoài ȶᏂασ giỏi ra tao chẳng có cái gì giỏi cả. Vậy là, ván đầu tiên tao ….. bét luôn.
Kết quả ván đầu đã rõ, tao phải cởi đồ. Nói là không ngượng thì không đúng, nhưng ngượng cũng phải chơi, luật thế rồi. Cả đám im phăng phắc, mắt trợn lên nhìn tao làm tao thấy cũng sợ sợ. Chỉ sợ chúng nó điên lên đè tao hϊếp ngay thì mất cả sướиɠ. Người quân tử không nói hai lời. Tao từ từ cho tay xuống mép váy, kéo dần dần lên đầu. Đầu tiên kéo qua bướm thì cả bọn mới há hốc mồm khi nhìn thấy lông l*и tao. Tao không mặc qυầи ɭóŧ. Tao khôn lắm, tao khép chân không cho chúng nó nhìn thấy lỗ l*и. Rồi kéo hơn một chút nữa, bầu vυ" và núʍ ѵú hiện ra, lại thêm một ngạc nhiên nữa. Tao không mặc áσ ɭóŧ. Cố tình để váy chùm qua đầu một lúc mà không cởi hẳn ra. Tao để im cho những đôi mắt cú vọ kia mặc sức soi. Núʍ ѵú tao cứng hẳn lên mày ạ, nó chỉa chỉa thẳng ra phía trước, cảm giác này phê lòi mắt. Rồi thì cái váy được cởi hẳn ra ngoài, tao vứt nó xuống đất. Một tay che bướm, một tay che vυ". Tao giả vờ người ngùng như gái mới lớn.
Không gian im ắng khi không ai nói với ai lời nào. Đảo mắt qua một lượt, tao thấy hình như bọn này chết đứng cả rồi hay sao ấy, chỉ thấy mỗi đầu cu của cả bốn đứa lúc lắc động đậy trong quần. Tao biết chúng nứиɠ cả rồi.
– Nhìn gì mà khϊếp thế? Chưa nhìn thấy đàn bà tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bao giờ à?
Một đứa mãi mới nói nổi:
– Chị Trúc, nhìn chị đẹp lắm. Em chưa nhìn thấy phụ nữ cởi truồng bao giờ.
Tao trêu lại:
– Chưa nhìn thấy bao giờ sao biết đẹp. Điêu.
– Em nói thật mà.
Bây giờ, chị hỏi các em phải trả lời thật nghe chưa? Nếu không trả lời thật chị mặc váy vào luôn.
Cả bọn nhao nhao:
– Vâng, vâng.
Tao hỏi bậy bậy một tí cho chúng kí©ɧ ŧɧí©ɧ:
– Đã đứa nào được làʍ t̠ìиɦ chưa?
Rồi từng đứa trả lời tao:
– Em chưa bao giờ ạ.
– Em mới chỉ nhìn thấy đàn bà ở truồng một lần thôi. Đấy là bà chị gái em lúc em vô tình nhìn chị ấy thay quần.
– Em mới được có 1 lần lúc xuống Đồ Sơn chơi. Nhưng lần đó em đeo bαo ©αo sυ và lần đầu nên tẹo là xuất rồi, em cave còn không lấy tiền vì thương em sinh viên nghèo mà lại chưa làm ăn được gì.
– Em thì chưa lần nào chị ạ.
Tổng hợp lại các câu trả lời, tao kết luận giống như kiểu tòa tuyên án:
– Chị thấy các em đều là chưa có kinh nghiệm gì cả. Vậy có muốn chị dậy không? Dù sao các em cũng là sinh viên, chị là cán bộ nhà trường. Coi như chị dậy các em ngoại khóa tìm hiểu về môn giáo dục giới tính đi.
Nghĩ đến đây tao trộm nghĩ, về trường tao phải báo hiệu trưởng mở thêm môn học giáo dục giới tính, tao sẽ là trưởng bộ môn, mày có tham gia giảng dậy thì báo tao để tao sắp xếp. Tao bảo hiệu trưởng phải nghe ngay, chỉ không biết là trường mình là Đại học Hàng Hải, thêm môn này liệu có phù hợp không thôi. Chuyện này để tao nghĩ thêm.
Cả bọn gần như đồng thanh:
– Vâng ạ, chị dậy chúng em đi.
Nhưng tao biết phải cho bọn này biết điều kiện là gì, bèn nói rõ để chúng hiểu:
– Muốn chị dậy thì phải đáp ứng chị những điều kiện sau:
Thứ nhất, tuyệt đối nghe lời chị, bảo gì làm nấy, cấm tự tiện làm gì khi không được sự đồng ý của chị.
Thứ hai, chuyện này sống để bụng, chết mang theo. Ở đây biết đây, không lọt ra bên ngoài. Bà cô tổ hiện hồn về bảo nói cũng không được nói.
Thứ ba, không chủ động tìm chị trong bất cứ hoàn cảnh nào. Chị cần chị khắc tìm.
Vi phạm một trong ba điều trên thì đừng trách chị ác. Hiểu rõ không?
Bốn đứa nghe mà toát mồ hôi hột. Tao biết ở cái trường mình, tao là ai, từ lao công đến hiệu trưởng đều biết. Chúng nghe như nuốt lời tao. Tao yên tâm triển khai công việc.
Đầu tiên, tao bảo các em đứng xếp hàng, cởi hết quần áo đứng tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trên giường giống kiểu giáo viên điểm danh ấy. Soi hàng từng đứa tao cũng có chút hụt hẫng mày ạ, ©ôи ŧɧịt̠ cả bốn thằng đều cứng nhắc, chỉa thẳng theo hướng 12h nhưng không có cái ©ôи ŧɧịt̠ nào to giống ý tao cả. Tao thật tủi thân cho số phận mình Loan ạ, tao chưa gặp được ©ôи ŧɧịt̠ nào to, dài mà tao ưng ý cả. Nhưng thôi, số phận mình ra sao mình đành chịu như vậy chứ biết làm sao giờ, đói thì mì tôm cũng ngon mày nhỉ. Tao đành lấy số lượng bù chất lượng vậy.
Trước 4 cặp mắt hau háu, tao banh l*и mình ra, chỉ cho các em biết các cơ quan trong l*и mình. Từ trong ra ngoài, từ đầu l*и đến c̠úc̠ Ꮒσα, từ môi l*и đến lỗ âʍ đa͙σ. Chỉ có cái tử ©υиɠ là không cho chúng thị phạm được thôi vì nó ở sâu quá. Rồi đến vυ", núʍ ѵú cũng đều được tao giảng giải chi tiết cho các em. Tao nghĩ mình đang là giáo viên giáo dục giới tính, mình là nhà giáo nên cũng cần phải có đạo đức nhà giáo. Các em không hiểu gì tao lại phải giảng lại cho chúng bằng hiểu thì thôi. Mà mấy cái đứa này không biết là tối dạ thật hay giả nữa, cứ hỏi đi hỏi lại về cái lỗ l*и, mép l*и tao mới điên chứ, rồi là nước l*и từ đâu ra, mùi l*и như thế nào. Làm tao banh l*и giảng giải mỏi hết cả cơ háng.
Tiếp đến tao giảng giải về cách ȶᏂασ nhau, đầu tiên phải như thế nào: cách xoa vυ", bú l*и, liếʍ l*и, mυ"ŧ l*и, móc l*и ra làm sao; rồi thì bú √υ" như thế nào, xe đầu ti nữa; rồi thì bú ©ôи ŧɧịt̠ ra làm sao. Rồi khi ȶᏂασ nhau phải như thế nào: 3 sâu 1 cạn, thúc, dập ra sao .v.v. Nói chung là tất tần tật không sót tí nào.
Tao thấy mấy đứa chăm chú lắng nghe, ©ôи ŧɧịt̠ vẫn không xuống 11h30 lúc nào. Tao thấy kỹ năng sư phạm của mình cũng tốt, để về trường tao phải truyền đạt kỹ năng dạy học sinh cho các giáo viên khác mới được.
Giảng giải chán chê, tao biết cũng đến lúc bước vào giai đoạn 2 rồi, có học phải có hành, mà cũng đến lúc tao cần thịt rồi, từ nãy đến giờ banh háng, trưng vυ", chổng mông trước mấy khúc thịt làm tao nứиɠ gần chết, nước nôi ướt lóng lánh cả ngoài l*и. Tao thèm ȶᏂασ rồi. Đành chuyển giai đoạn nhưng giọng hết sức nghiêm túc như kiểu nhà giáo nhân dân:
– Từ nãy đến giờ, các em đã nghe chị giảng giải về cấu tạo bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© nữ, mà các cụ hay gọi là l*и là bướm, trong miền Nam thì gọi là chim; cấu tạo bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© nam mà dân dã gọi là ©ôи ŧɧịt̠ là ©ôи ŧɧịt̠, trong miền Nam gọi là cu. Chị đã giảng giải cho các em nghe về cách thức quan hệ nam nữ, hay còn gọi là ȶᏂασ phải như thế nào để cả hai được thỏa mãn. Các em có hiểu những chị nói không?
– Dạ, chúng em hiểu ạ.
Có đứa miễn cưỡng trả lời vì tưởng rằng bài học đến đây là hết. Nhưng chúng nhầm. Tao nói tiếp vẫn giọng điệu nhà giáo nhân dân:
– Các cụ ta thường bảo, học đi đôi với hành. Có lý thuyết phải có phải có thực hành mới nên cơm nên cháo được. Giờ các em có muốn thực hành những gì mình vừa học không?
Cả bọn thở phào đồng thanh giống như đi vào hầm tối mà nhìn thấy ánh sáng, tao biết chắc chắn trong tinh hoàn bọn này căng lắm rồi, không được xuất ra thì nổ bìu giái chết chắc:
– Muốn ạ. Muốn thực hành ạ.
Vậy là chuyển sang giai đoạn 2. Thực hành. Tao nằm trên giường, gập 2 đầu gối lại kiểu chữ M, tư thế này gọi là xòe cánh bướm (vì hai môi l*и xòe ra hai bên, lỗ l*и hơi mở), cánh tay e ấp chặp theo lườn, mục đích là để dồn thịt vυ" lại. Rồi.
1. Nhìn cận cảnh: Từng đứa 1 được tiến lại gần tao, quỳ gối giữa hai chân và nhìn sát vào bướm tao. Đứa nào bướm tao cũng nghe thấy tiếng thở, chứng tỏ chúng úp mặt vào rất sát, không biết có phải bọn nó bị cận thị hết không mà sao dí mặt vào sát thế. Thỉnh thoảng bướm tao nheo lại như sợ bị chúng cắn. Bước này tao không cho chạm mặt vào l*и.
2. Xoa l*и, xe vυ": Bước này tao để từng đứa 1 ngồi cạnh tao, một tay đặt ở bướm, một tay vυ". Tay ở bướm thì xoa xoa ngoài l*и, tay kia thì bóp nhào nặn vυ". Sau đó thì một tay miết sát vào toàn bộ mặt ngoài của l*и, một tay xe xe cả hai núʍ ѵú.
3. Liếʍ l*и, bóρ ѵú: Đoạn này, từng đứa 1 phải dùng lưỡi liếʍ l*и tao. Đầu tiên là thè lưỡi lướt từ dưới lên trên và ngược lại giống như chó uống nước. Hai tay vòng lên phía trên bóρ ѵú. Sau đó là cứng đầu lưỡi hơi hơi chọc vào vào lỗ l*и. Cái lưới cứng cứng chọc vào l*и giống giống kiểu ȶᏂασ, cũng thích lắm, mày được chồng làm bao giờ chưa Loan?
4. Mυ"ŧ đầu l*и: Bước này từng đứa một tròn môi lại giống như huýt sao mυ"ŧ đầu l*и cho tao, hai bàn tay luồn xuống dưới xoa mông, nhào nặn cái mông căng đét của tao. Mà nhắc đến đây tao mới nhớ, mông tao to phết, chỉ thua mông mày tẹo thôi đấy.
5. Liếʍ c̠úc̠ Ꮒσα, móc l*и: Đến đây tao quay ngược lại, chổng mông ra. Tao dạy từng đứa chụm 2 ngón tay lại, hơi cong cong dạng hình vòng cung rồi chọc vào lỗ l*и tao, đồng thời lè lưỡi liếʍ c̠úc̠ Ꮒσα. Cú© Ꮒσα nhíu nhíu lại sướиɠ lắm mày ạ. L*и tao nước ra đến đâu là tao bắt hút nuốt hết đến đấy.
6. Bú ©ôи ŧɧịt̠: Tao bắt cả 4 đứa xếp thành vòng tròn quanh tao, rồi tao lần lượt bú ©ôи ŧɧịt̠ cho từng đứa, vừa bú thằng ©ôи ŧɧịt̠ vừa sóc lọ thằng này, xoa bìu thằng kia. Lần lượt đứa nào cũng có phần, không ai hơn ai. Đoạn này tao chỉ làm một lúc thôi không sợ mấy trẻ trâu phọt ra luôn có mà phí tinh. Hihihihi.
7. TᏂασ: Rồi cũng đến giai đoạn quan trọng nhất. Từng đứa được ȶᏂασ tao mày ạ. Côи ŧɧịt̠ bọn chúng không thằng nào to cả nên vào phát một, tao bắt dập theo nhịp 3 nông 1 sâu; bắt ngừng nghỉ đúng lúc. Có đứa vừa đút vào cái đã trực xuất tinh ngay làm tao phải cấu một phát vào hốc đít. Nói chung bọn chúng còn thiếu kinh nghiệm nên lần đầu khó trách. Lần này tao chơi chiến thuật: cuốn chiếu. Tức là đứa nào ȶᏂασ là ȶᏂασ đến lúc bắn tinh thì thôi. Cả 4 đứa lần này tao để bắn tinh vào l*и vì cũng 2 hôm rồi l*и tao chưa có tinh. Phải cho nó ăn no cái đã, chỗ khác tính sau. Có đứa thì tao cho bắn lúc tư thế truyền thống, đứa thì tao cho bắn ở tư thế chó, đứa thì tao ngồi lên dập rồi cho bắn ngược. Đứa nào cũng được trải nghiệm các tư thế khác nhau. Nhất bọn nó rồi.
Mày à, đứa cuối bắn tinh mà đồng hồ chỉ đúng 12h giờ đêm, 3 tiếng liền giảng dậy mày thấy có mệt không? Xong việc tao bắt cả 4 thằng vào rửa ©ôи ŧɧịt̠ rồi đi ngủ. Riêng tao không rửa vì tao muốn l*и mình đầy tinh đi ngủ, thói quen của tao rồi. Gần sáng đang ngủ tao thấy động tỉnh dậy thì thấy 4 thằng chồm hỗm ngồi cạnh ngắm tao ngủ, ©ôи ŧɧịt̠ thằng nào thằng nấy lại cứng rồi. Biết là chúng đòi nữa đây, thôi thì đã thương thì thương cho trót, tao lại cho chúng thực hành lại bài học. Lần này tao có bồi dưỡng thêm chút kiến thức như xuất tinh vào mồm tao, xuất tinh vào vυ", rồi tao ȶᏂασ ©ôи ŧɧịt̠ bằng vυ", vừa ȶᏂασ vừa bú √υ". Nói chung chúng thích thú lắm khi khám ra những điều mới mẻ. Đấy, dậy học là phải như thế, phải để học sinh được trải nghiệm những điều mới mẻ mới hăng say học tập được. Mày thấy tao nói phải không?
Tao nghe có người nói: không sợ thiếu, chỉ sợ không công bằng. Nên đêm hôm sau, cũng là đêm cuối ở Nghệ An, tao đổi phòng. Mấy đứa phòng trước thất vọng lắm, mặt mũi sầm sì nhưng không dám cãi lại. Lần này tao bắt lão Trường lái xe sang phòng ngủ của tao đêm trước, tao đổi chỗ cho lão. Bốn thanh niên mới mang lại cảm giác hưng phấn cho tao Loan ạ.
Và mọi chuyện lặp lại y như đêm hôm qua không khác tẹo nào. Các em sinh viên đều được tao dạy dỗ đàng hoàng và mỗi em được ȶᏂασ tao 2 lần lúc tối và gần sáng hôm sau.
Chuyện chính là 2 đêm như tao vừa kể nhưng ngoài ra cũng có những chuyện lẻ tẻ khác nữa. Chẳng là tao cũng cho lão trường xơi 2 lần trong xe oto lúc chờ bọn trẻ vào nhà máy thực hành, rồi có 1 đứa sinh viên nói chuyện riêng với tao, xin tao cho được sờ l*и. Tính tao thì thương người, nghe trình bầy thấy thương thương nên lúc cả đám ăn cơm tao nháy mắt đi ra nhà vệ sinh của nhà hàng. Rồi thì trong đấy tao tụt quần cho em nó sờ l*и một tí. Em này học nhanh sáng dạ nên cũng làm tao sướиɠ sướиɠ, tuy không được cực khoái nhưng cũng không đến nỗi nào. Em này tao ưu tiên sẽ có dịp về trường tao bồi dưỡng thêm.
Rồi trên đường xe luôn, l*и thỉnh thoảng còn rỉ ít tinh ra xe nữa cơ mày ạ. Các em sinh viên được dịp thay hồ ngắm l*и tao suốt đoạn đường về nhà. Tóm lại là cũng vui vui mày ạ. Mày thích không hôm nào đi công tác tao cho đi cùng. Loan. Loan. Loan, ê con này, mày sao vậy”
Loan sực tỉnh khi nghe bạn gọi.
Tôi kể một mạch câu chuyện của Trúc kể lại cho Loan nghe để bạn đọc duy trì mạch cảm xúc. Chứ thực ra trong lúc Trúc kể chuyện, Loan có rất nhiều phản ứng, cô nứиɠ, nứиɠ thực sự khi được nghe những câu chuyện cụp lạc của Trúc và những chàng sinh viên may mắn. Cũng phải thôi, chuyện với cu Dũng ngày hôm qua vẫn làm cô nứиɠ không hãm được, và nhắc để các bạn nhở, hôm nay là ngày rụng trứng của Loan. Giật mình Loan trả lời bạn:
– Tao, tao .. có sao đâu, mày kể xong chưa.
Giả vờ ngu ngơ nhưng thực ra Loan nuốt từng lời kể của Trúc.
– Xong rồi bà ạ. Tao hỏi mày lần sau có đi công tác cùng tao không?
Nghe Trúc hỏi lại mà l*и Loan co rúm lại, ọc một ít nước ra, cứ tưởng tượng cảnh tượng ấy là sốn sang không thôi. Nhưng với bản tính của mình, Loan đáp lại ngay:
– Mày điên à, tao không giống mày.
Không ngạc nhiên với câu trả lời của bạn nhưng Trúc cũng định bắt mẽ Loan:
– Xem kìa, không giống mày mà nhìn mặt kìa. Đỏ ứng lên rồi kìa bà. Tao còn ngửi thấy mùi l*и mày tỏa ra kia kìa, khϊếp, không phải dấu, có mà ướt vắt ra nước được rồi kìa.
Loan xoa xoa tay lên mặt che nỗi ngượng ngùng vì bị con bạn đọc gan đọc ruột mình. Cô đứng dậy, vừa phủi đít vừa nói:
– Không nói chuyện với mày nữa, mày ngồi đây tao đi vệ sinh.
Nói rồi Loan đi ngay mà không để cô bạn trêu thêm nữa. Thực ra là phải đi ngay thôi, cái qυầи ɭóŧ ướt sũng nước dính vào l*и khó chịu lắm.
Và cô đi vào nhà vệ sinh thay qυầи ɭóŧ, để lại Trúc với nụ cười tủm tỉm trên môi.
— Hết chương 10 —
⬅ Trước Tiếp ➡