Chương 7
" Anh cũng tự kéo ghế trước mặt ngồi xuống, dáng vẻ thư thả "Tôi không quen vòng vo, tôi biết em không hề tình nguyện lấy tôi.
" Rõ ràng vậy sao? Lâm Sơ Tế có chút ngượng ngùng giải thích "Tình cảm không thể thành trong một sớm một chiều, vẫn cần phải từ từ bồi dưỡng.
" Cô vừa nói xong đã cảm thấy lời giải thích của mình thật thừa thãi.
Lục Diễm chắc chắn không đến mức không biết điều, anh hẳn rất rõ Lâm Sơ Tuyết không hề muốn lấy một đứa con riêng nghèo kiết xác như anh.
Lục Diễm thản nhiên đưa mắt đánh giá Lâm Sơ Tế.
Người phụ nữ này từ đầu đến cuối đều rất căng thẳng, cắn chặt môi dưới, ánh mắt mơ hồ.
"Đừng lo, tôi cũng không tự nguyện lấy em.
Chúng ta có thể làm vợ chồng trên danh nghĩa, thực tế không can thiệp vào nhau, như vậy cũng có thể tránh làm em phiền lòng.
Bình thường tôi hay ở bên ngoài, có lẽ rất ít khi về nhà, tôi hy vọng mình có đủ tự do.
Tất nhiên, em cũng vậy.
" Nói xong, anh cầm áo vest trên ghế rồi đứng dậy.
Như nghĩ tới điều gì đó, anh cúi người, nắm lấy tay vịn chiếc ghế Lâm Sơ Tế đang ngồi, áp sát cô, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Nhìn chằm chằm đàn ông thay đồ không phải là thói quen tốt đâụ
Nếu em cần tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng thì tôi cũng có thể thỏa mãn em.
" Trên người anh phảng phất mùi viên giặt và chút mùi mồ hôi nhè nhẹ, đó là hương vị riêng của một người đàn ông trưởng thành, không hề khó chịụ
Lâm Sơ Tế cắn răng, ánh mắt kiên cường, không hề tỏ ra yếu thế, hoàn toàn mặc kệ gương mặt đỏ bừng của mình "Không cần đâụ
" Đôi mắt sâu thẳm của Lục Diễm trầm xuống, ánh nhìn rơi lên bụng cô, như cảnh cáo "Dù chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng có một điều em phải nhớ, tôi không muốn nghe tin vợ mình một ngày nào đó lại mang thai con của kẻ khác.
" Chung thủy là giới hạn duy nhất của Lục Diễm, trước đây anh đã nghe nói cô "Lâm Sơ Tuyết" này thay đàn ông như thay áo.
Lâm Sơ Tế kiên định nói "Trong thời gian hôn nhân còn tồn tại, tôi sẽ nghiêm túc giữ bổn phận của một người vợ.
Tôi cũng hy vọng anh có thể nói được làm được, đừng can thiệp vào cuộc sống riêng của tôi.
" Vẻ mặt không đứng đắn trên khuôn mặt người đàn ông thu lại đôi chút.
Anh đứng thẳng người, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, dùng ánh mắt dò xét nhìn Lâm Sơ Tế, như có điều suy nghĩ, ánh mắt sắc bén "Em không phải là Lâm Sơ Tuyết, em là ai?" Congratulations You can enioy free reading time and sp... giường Lâm Sơ Tế giật mình, vội vàng dùng giọng đùa cợt nói "Tôi không phải Lâm Sơ Tuyết thì còn có thể là ai chứ? Loại câu hỏi nhàm chán như vậy mà anh cũng hỏi ra được sao?" Cô lấy thân phận "Lâm Sơ Tuyết" để gả qua đây, nếu để lộ sơ hở làm hỏng chuyện, Đặng Nhã Phi chắc chắn sẽ không đưa tiền cho cô.
Tôn bà bà vẫn đang nằm viện chờ khoản tiền cứu mạng này.
Lục Diễm nhíu mày.
Trước đây, người điều tra thông tin con gái Lâm Gia cũng từng nói sơ với anh rằng, "Lâm Sơ Tuyết" là một người phụ nữ kiêu ngạo tùy hứng, đầu óc đơn giản, mê hư vinh, lại rất thích đi quyến rũ đàn ông giàu có khắp nơi.
Vì vậy anh cố tình tỏ ra rất nghèo trước mặt "Lâm Sơ Tuyết", mong cô ta chê anh không có tiền mà chủ động đề nghị ly hôn.
Nhưng giờ xem ra, người phụ nữ trước mắt lại không hề có dáng vẻ ghét nghèo ham giàụ