Chương 59
"Hôm đó anh nhìn thấy à?" Lâm Sơ Tế ngập ngừng "Người đàn ông đó là... " Cô còn đang suy nghĩ có nên nói thật hay không thì điện thoại bỗng đổ chuông.
"Xin lỗi nhé, em nghe máy một chút.
" Lâm Sơ Tế bước ra khỏi thang máy, đi về phía nhà vệ sinh, giọng nhỏ và nhẹ "Có chuyện gì vậy?" "Bao giờ em về? Tôi đói lắm rồi.
" Giọng Lục Diễn trong điện thoại thoáng chút hờ hững, khiến người dễ dàng hình dung cảnh anh đang nằm dài trên ghế sofa với đôi lông mày khẽ nhíu lại.
"Trong tủ lạnh có sandwich tôi làm sẵn đấy, anh ăn tạm trước đi.
" Lâm Sơ Tế nghĩ một lúc, cảm thấy mình là người đã có gia đình, đi ăn với người đàn ông khác thì nên báo trước với Lục Diễm "Hôm nay tôi mời Cố Hữu Kỳ ăn cơm, trả món nợ ân tình lần trước, chắc sẽ về hơi muộn" Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng nói của Lục Diễm đột nhiên chùng hẳn xuống "Còn chưa chắc là cậu ta giúp em, trả cái gì mà nợ ân tình?" Lâm Sơ Tế ngập ngừng nói "Nhưng mà tôi đã hẹn với người ta rồi, giờ tự dưng bùng kèo thì cũng không hay lắm.
" Bên kia điện thoại dường như có tiếng động đứng dậy, kèm theo âm thanh thay đồ "Vậy thì tôi đi cùng, nhà hàng nào?" Lâm Sơ Tế nói tên nhà hàng cho Lục Diễm, sau đó quay lại chỗ Cố Hữu Kỳ "Đi thôi.
" Băng qua hai con phố, họ đến một nhà hàng Tây cao cấp.
"Có thể lát nữa sẽ có thêm một người ăn cùng chúng ta... Cố sư huynh, ngại quá... " Lâm Sơ Tế gần đến cửa nhà hàng mới bối rối nắm chặt tay, mở lời.
"Không sao đâu, chỉ là thêm một chỗ ngồi thôi mà.
" Cố Hữu Kỳ hiểu ý, cố tỏ ra nhẹ nhàng hỏi "Là nam hay nữ vậy?" Lâm Sơ Tế vừa định mở miệng thì đã liếc thấy Lục Diễm đang đứng trước cửa nhà hàng.
Một vầng hoàng hôn chầm chậm buông xuống phía sau lưng anh, ánh sáng rực vàng phủ lên đường nét cao ráo, sâu sắc của anh một lớp hào quang lấp lánh.
Tới nhanh thật đấy.
Cố Hữu Kỳ cũng nhìn theo ánh mắt của cô, thấy người đàn ông cao lớn vai rộng đang mặc chiếc áo khoác da cổ điển màu đen đã bạc màu, ngũ quan nổi bật, vừa mang nét cứng cỏi của người đàn ông trưởng thành, lại vừa toát lên vẻ kiêu ngạo, dửng dưng với mọi thứ.
Lâm Sơ Tế bước đến bên cạnh Lục Diễm, lúng túng giới thiệu "Đây là chồng em, Lục Diễm.
Đây là Cố sư huynh mà em đã kể, Cố Hữu Kỳ.
" Cố Hữu Kỳ kinh ngạc đến mức suýt ngất, biểu cảm sững sờ "Em kết hôn từ khi nào vậy?" Anh không kìm được mà nhìn Lục Diễm từ đầu đến chân, đối phương cũng đang dùng ánh mắt sắc bén như dao găm nhìn chằm chằm anh.
Sự đối đầu giữa một người đàn ông chững chạc và một chàng trai trẻ non nớt, phân cao thấp rõ ràng.
Lâm Sơ Tế gượng gạo nở nụ cười, lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh dưới ánh nhìn sắc như dao của Lục Diễm đang phóng thẳng về phía cô với vẻ bất mãn rõ rệt.
Bàn tay đàn ông đặt nặng lên vai cô, giọng trầm đầy nén giận "Em dám không nói với người khác chuyện em đã có chồng?" Lâm Sơ Tế cảm thấy rất đau đầụ
Cô thật sự cũng rất khó xử mà.
Thường ngày ra ngoài, cô đều không chủ động nhắc đến chuyện mình đã kết hôn.
Giờ cô đang mang danh phận của Lâm Sơ Tuyết, càng nhiều người biết cô đã kết hôn thì nguy cơ lộ chuyện thay thế càng lớn.
Cô đành cười gượng nói "Chẳng phải đã nói rồi sao?" Lục Diễm hừ mạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa.